Chương 3: Thử Vai

Ngày hôm sau, Diệp Noãn không ra khỏi nhà.

Một ngày rảnh rỗi như thế, hẳn là có rất nhiều biện pháp làm cho chính cô bận rộn, đắp mặt nạ, đọc sách, nghe nhạc, tập thể hình... Nhưng mà hiện tại trên tay cô không có mặt nạ, không có sách, không có ipod, tính tập yoga, nhưng không gian cũng quá nhỏ đi. Cuối cùng cô cũng chỉ có thể nằm trên giường mà ngẩn người. Làm nghệ sĩ thường thường ngày đêm đảo lộn, thiếu thời gian nghỉ ngơi, thời điểm đó thật là khát vọng có một ngày nhàn rỗi giống như bây giờ.

Nhưng lúc này, Diệp Noãn một chút cũng không thích nhàn rỗi như hiện tại. Bởi vì lòng cô không yên tĩnh, nằm trên giường cô liền không khống chế được bản thân mà suy nghĩ miên man. Tuy rằng có cuộc sống mới, nhưng mà cô vẫn chưa bước ra khỏi chuyện bị người yêu cùng bằng hữu phản bội ở kiếp trước.

Đừng suy nghĩ nữa, Diệp Noãn, cô tự an ủi bản thân, những chuyện kia đều đã là chuyện ở kiếp trước.

Nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, trước khi ra khỏi cửa, Diệp Noãn soi gương, cảm thấy sắc mặt của mình đã dễ nhìn hơn một chút.

Phỏng vấn lúc chín giờ, sáu giờ cô liền đi ra ngoài. Lộ trình tuy có chút xa, nhưng cô cũng không thể nào đến muộn vào thời điểm quan trọng được.

Tám giờ bốn mươi phút, cô đã tới công ty. Trên trán Diệp Noãn đổ một lớp mồ hôi, hai má cũng đỏ bừng. Nói ra lý do xong, tiếp tân liền bảo cô đi lên lầu ba chờ phỏng vấn.

Đợi ngoài phòng phỏng vấn có hơn mười cô gái đang tuổi thanh xuân, nghe được tiếng bước chân đều đồng loạt ngẩng đầu lên. Ánh mắt dừng lại trên mặt Diệp Noãn, ánh mắt không khỏi dấy lên vài phần đố kỵ, nhưng khi nhìn đến quần áo trên người cô thì lại lộ ra vài phần khinh thường, sau đó lại một lần nữa cúi thấp đầu.

Đối với thái độ của các cô ấy Diệp Noãn cũng không hề để ở trong lòng, đối với lần quảng cáo này cô nhất định phải nắm lấy được, cũng không cần phải kết giao với mấy đối thủ cạnh tranh này. Cô đứng ở bên cạnh trong chốc lát, sau đó ngồi xuống chờ đợi.

Trong phòng phỏng vấn có ba vị giám khảo đang ngồi trước bàn. Theo thứ tự từ trái qua phải, đầu tiên là người mà Diệp Noãn gặp hôm qua – Người tìm kiếm ngôi sao Trương Uy, người phụ trách quay quảng cáo lần này – đạo diễn Điền Uyên, còn có Quan Tuấn – giám đốc bộ phận tuyên truyền sản phẩm dưỡng da Mĩ Mĩ của công ty.

Đã phỏng vấn qua mấy người, tất thảy diện mạo và khí chất đều bình thường. Trong lúc chờ đợi, Trương Uy thuận miệng hỏi: "Đạo diễn Điền, ông cảm thấy thế nào?"

Điền Uyên không có đáp lại, mà đem vấn đề đổ cho Quan Tuấn: "Giám đốc Quan, ngài cảm thấy thế nào?"

Nói đến cùng, Quan Tuấn mới là hộ khách, hắn mới là người có quyền quyết định lớn nhất, trước tiên hắn phải hài lòng thì mới có thể tiếp tục.

Quan Tuấn cười một tiếng, âm thanh có chút âm trầm, ngược lại trả lời rất dứt khoát: "Bình thường."

Trương Uy cùng Điền Uyên liếc nhìn nhau, tuy rằng không nói gì, nhưng trong lòng đều biết rõ ràng, Quan Tuấn này mắt nhìn nam nhân nhất định không sai, về phần nữ nhân thì còn chờ thảo luận.

"Những người này đều là tự mình đến báo danh sao?"Điền Uyên hỏi.

"Trên tạp chí đăng phỏng vấn quảng cáo," Quan Tuấn nhìn qua danh sách báo danh rồi mới tiếp tục nói "Số lượng báo danh cũng không tệ lắm, còn chất lượng quả thực là…"

"Giám đốc Quan", Điền Uyên chỉ chỉ danh sách báo danh trước mặt, "Chúng ta đợt này đăng quảng cáo là muốn thể hiện sức sống thanh xuân, quan trọng nhất là trẻ tuổi cùng một gương mặt mới, khí chất hoạt bát đáng yêu, về diện mạo kỳ thật cũng không cần quá coi trọng."

Điền Uyên nhận thấy kéo một người hoạt bát đáng yêu cũng có thể đến diễn qua, trước đó phỏng vấn mấy cô gái thấy hai điểm đó quả không sai, xinh đẹp mà không có khí chất linh động thì dù có xinh đẹp đến mấy cũng là uổng phí.

"Tôi hiểu được ý của anh." Quan Tuấn tuy nói như vậy, nhưng ngón tay lại không hề dừng lại, tiếp tục lật tiếp, "Nhưng sản phẩm của chúng ta là sản phẩm dưỡng da, làm cho người ta nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp rạng ngời càng có thể kích thích họ mua sản phẩm."

"Lại xem một chút đi", Điền Uyên nói. Người làm nghệ thuật cùng với thương nhân nhìn nhận vấn đề thật nhiều điểm bất đồng, hiện tại xem ra chỉ có thể trông chờ xuất hiện một cô gái vừa có bộ dạng xinh đẹp vừa có khả năng diễn xuất.

"Nói đến xinh đẹp thì hôm qua tôi có gặp một cô bé rất xinh đẹp" Trương Uy ngồi một bên xen miệng vào.

"Thật sao?" Quan Tuấn phấn khởi "Tên gọi là gì?"

"Diệp Noãn." Trương Uy nhớ rất rõ ràng.

Nhanh chóng lật đến tư liệu của Diệp Noãn, chữ viết thanh tú, nhưng mà không có ảnh chụp.

"Tại sao không có ảnh chụp?"Quan Tuấn thắc mắc.

"Ngẫu nhiên gặp gỡ ngoài đường, không kịp chuẩn bị ảnh chụp được." Trương Uy nhanh chóng trả lời "Hôm nay hẳn là sẽ đến phỏng vấn."

"Kỹ thuật diễn thế nào?"Điền Uyên hỏi.

"Kỹ thuật diễn à…" Trương Uy do dự một chút, "Nhìn ra được là lớn lên ở nông thôn, nhưng mà thời điểm nói chuyện rất thoải mái, một chút cũng không lộ ra khiếp đảm, còn kỹ thuật diễn thì…"

"Đạo diễn Điền đừng nóng vội". Quan Tuấn giúp Trương Uy giải vây, "Người tìm kiếm ngôi sao ánh mắt nhìn tuy rằng độc lạ, nhưng cũng không thể liếc mắt liền nhìn ra kỹ thuật diễn của người ta liền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!