Chương 26: Phức Tạp

"Nè nè, ôi trời…" Ông chủ phía sau Diệp Noãn kêu mấy tiếng, cuối cùng túm được Cung Ngạn Vũ, "Nè, anh có quen cô gái vừa rồi không? Cô gái mang CD đi chưa trả tiền."

Cung Ngạn Vũ bật cười: "Tôi trả chung luôn cũng được, cô ta vừa lấy là…" Anh dừng một chút, "đĩa của Cung Ngạn Vũ."

"A, được được." Chủ tiệm nghe thấy tiếng anh quen quen, nhìn kỹ anh, "Cung Ngạn Vũ? Cậu, cậu là Cung Ngạn Vũ?" Là fan hâm mộ Cung Ngạn Vũ, đầu lưỡi ông cũng sắp líu lại.

Cung Ngạn Vũ lấy ra cái bóp da, thở dài với ông: "Nói nhỏ giùm tôi."

"Được được, nói nhỏ." Ông chủ nhanh nhẹn mở một tờ poster, "Cậu ký tên giúp tôi, tôi không tính tiền."

Cung Ngạn Vũ cười rộ lên: "Tôi ký tên cho ông, cũng phải trả tiền cho ông, làm ăn vốn cũng không dễ dàng mà."

"Cậu thật tốt," ông chủ giơ ngón tay cái, "không uổng công tôi hâm mộ cậu."

Bị một ông chú trung niên bày tỏ hâm mộ, Cung Ngạn Vũ dở khóc dở cười ký tên cho ông.

Lại nói đến Diệp Noãn, Đàm Phượng gọi điện thoại hỏi cô đang ở đâu, định đến đón. Diệp Noãn liền tìm chỗ ngồi chờ. Ngồi một hồi, nhìn CD trong tay, mới đột nhiên nhớ ra lúc nãy mình còn chưa trả tiền. Từ lúc có Đàm Phượng, mua cái gì cũng là Đàm Phượng đi sau trả tiền, thói quen tự trả tiền cũng sắp thoái hóa rồi.

Diệp Noãn vừa mắng mình óc heo, vừa tất tả quay lại tiệm CD. Nhưng ông chủ đã nói cho cô biết, đĩa của cô, Cung Ngạn Vũ đã thanh toán rồi.

Nhìn kỹ cô gái quen biết Cung Ngạn Vũ, ông vỗ đùi: "Cô không phải là cô nương đóng MV "Giản Tâm" đó chứ? Trông hơi khác, a, tóc dài hơn, trông càng đẹp!"

"Cảm ơn." Diệp Noãn cười với ông.

Có thể lên TV đều là sao, ông chủ tiệm đem poster vừa rồi Cung Ngạn Vũ mới ký ra: "Cô có thể cũng ký tên giúp tôi không?"

Diệp Noãn vừa ký tên xong, Đàm Phượng cũng vừa đến tiệm đĩa. Cô lên xe, Đàm Phượng liền hỏi: "Sao về sớm vậy"

Diệp Noãn đáp: "Bọn họ hút thuốc, xông khói tớ mệt quá, tớ ra ngoài hít thở không khí."

"Có quay trở lại không?"

"Thôi khỏi, mình về nhà đi."

"Ừ," Đàm Phượng liếc thấy CD trong tay Diệp Noãn, "Cậu cũng nghe hắn hát?"

Diệp Noãn nhét CD vào giỏ: "Hát không tệ, à, ngày mai cậu mua giúp tớ cái máy phát đĩa, lúc nghỉ ngơi ở trường quay chúng ta cũng có thể nghe nhạc.

"Ừ." Đàm Phượng lên tiếng.

Diệp Noãn cài dây an toàn, trong lòng suy nghĩ, không biết chuyện này có nên gặp mặt nói cảm ơn Cung Ngạn Vũ không. Cô không biết số di động Cung Ngạn Vũ, gọi điện để cảm ơn có vẻ quá cố ý, có khi hắn lại nghĩ khác về cô không chừng. Cho nên thôi thì để lần tới gặp mặt, thuận tiện cảm ơn là hơn.

Về đến nhà Diệp Noãn nhận được điện thoại từ Tô Giản, hỏi cô đã khỏe hơn chưa.

"Tốt hơn rồi," Diệp Noãn cầm điện thoại, "Em định đi ngủ."

"Vậy em ngủ sớm một chút đi." Tô Giản nghe đầu dây bên kia im lặng. "Anh cũng định về nhà."

"Ừ, ngủ ngon."

Diệp Noãn gác điện thoại xong thì đi tắm, hôm nay có nhiều chuyện xảy ra, nhưng cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ, cô vừa đặt lưng xuống liền thiếp đi, ngủ một giấc không mộng mị gì.

Hôm sau Diệp Noãn dậy thật sớm, đến trường quay gặp Hạ Xuyên cũng đến sớm, hắn tránh không nhìn mặt cô.

Đàm Phượng trừng mắt: "Cậu với Hạ Xuyên có xảy ra chuyện gì sao?"

Diệp Noãn nói: "Có mâu thuẫn một chút, nhưng không sao, cậu không cần để ý."

"Không cần để ý? Lỡ mà chị Hướng Phân biết…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!