Chương 22: Liên Hoan.

Hình ảnh lại thay đổi, trong phòng khách sạn, Hạ Xuyên tiến đến ôm cô, cô lại đẩy hắn ra. Không thể tin chính mình lại có ngày bị phản bội. Cô không tin, trừng mắt nhìn hắn: "Lâm Uyển Uyển? Anh cùng Lâm Uyển Uyển là một đôi, vậy thì tôi là cái gì?" Âm thanh bất chợt buông thõng: "Cô ta là Lâm Uyển Uyển… Tôi có là gì…."

"A Noãn," Hạ Xuyên mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực, trong giọng nói mang theo bất đắc dĩ, "Anh sẽ chia tay cô ấy, A Noãn, ở bên em anh mới thấy mình thực sự được sống."

Lừa đảo! Dối trá!

Không muốn tiếp tục giấc mơ, Diệp Noãn trong mơ giãy dụa, làm thế nào cũng chưa tỉnh lại. Giấc mộng tàn nhẫn này giống như cố tình muốn mang cô đi xem lại một lần tất cả những hồi ức cô không bao giờ muốn nhớ đến.

"Diệp Noãn, ly hôn đi," tình cảm ấm áp ngọt ngào tan tành mây khói, trong ánh mắt Hạ Xuyên chỉ còn lại bình tĩnh, bình tĩnh nhìn cô giống như đang nhìn một người xa lạ, "Chúng ta không hợp."

Cô nhìn thấy mình như nổi điên, nhào lên: "Hạ Xuyên! Anh không có lương tâm! Tôi nghe lời anh, phim cũng không quay, ngoan ngoãn ở nhà, mỗi ngày đợi anh về. Đến giờ tôi không có gì cả, anh làm sao có thể nói đi là đi!"

Cảnh trong mơ và hiện thực hoàn toàn giống hệt nhau, làm cô có chút hoảng hốt, Diệp Noãn cũng không rõ rốt cuộc mình đang nằm mơ, hay là hiện thực, cô ôm mặt, nếu như đây là mộng, làm ơn cho cô tỉnh lại đi.

"A Noãn!" Xa xa có tiếng gọi cô, Đàm Phượng, là giọng của Đàm Phượng.

Diệp Noãn cố gắng mở to hai mắt, trước mặt là Đàm Phượng đang cố gắng lay động thân mình.

"Cuối cùng cũng tỉnh," Đàm Phượng thở một hơi, "Kêu cả nửa ngày, làm gì mà ngủ như chết vậy." Cô cầm điện thoại kề lên tai Diệp Noãn, "Điện thoại, tìm cậu đó."

Diệp Noãn mơ mơ màng màng, còn chưa kịp mở miệng hỏi là ai, đầu bên kia lên truyền tới giọng của Hạ Xuyên: "Giờ này đang ngủ à?"

Tiếng nói của hắn như mở ra một cánh cửa cho giấc mơ tuyệt vọng tràn về hiện thực. Diệp Noãn ngây ngẩn cầm điện thoại, nói không ra lời.

Đàm Phượng ngồi cạnh nhìn mà lắc đầu, A Noãn nhà cô, thường thì đều rất lợi hại, nhưng lâu lâu cũng sẽ có lúc ngu ngơ làm cho người ta thấy thật mất mặt.

Hạ Xuyên cảm thấy Diệp Noãn đại khái còn chưa tỉnh ngủ, cho nên cũng không để bụng, hắn tiếp tục nói: "Thứ năm tuần sau, đạo diễn Đường mời ăn cơm, các diễn viên đều đến, em là vai nữ chính, không nên vắng mặt."

Diệp Noãn thấp đầu, thanh âm có chút khàn khàn: "Biết."

Hạ Xuyên lại nói: "Năm mới vui vẻ."

Diệp Noãn cúp máy, đưa điện thoại cho Đàm Phượng.

"Nói gì đấy?" Đàm Phượng hỏi.

"Thứ năm tuần sau," Diệp Noãn liếc mắt nhìn cuốn lịch để đầu giường, "Ngày 30 dương lịch, đạo diễn Đường hẹn các diễn viên "Thiên Sứ Chi Hôn" đi ăn cơm."

Đàm Phượng ồ một tiếng: "Lời này hắn nói thẳng với tớ cũng được rồi, cần gì nhất định bắt tớ phải đưa điện thoại cho cậu, hại tớ phải chạy thẳng về nhà, thật là!"

Diệp Noãn không trả lời.

Bên kia, Hạ Xuyên sau khi chúc mừng năm mới xong liền bị không khách khí chút nào cúp máy, cầm điện thoại vẻ mặt có hơi bất đắc dĩ. Người mới bây giờ có hơi kiêu ngạo rồi. Hạ Xuyên cảm thấy, cái ý nghĩ cho rằng Diệp Noãn thích mình, chắc là mình lầm thôi.

Trên thực tế Diệp Noãn cũng không kiêu ngạo, chỉ là cảm xúc bị giấc mộng vừa rồi ảnh hưởng thôi.

Nghỉ ngơi tại Tam Á thêm vài ngày nữa, Diệp Noãn mới cùng Đàm Phượng trở lại Bắc Kinh. Về công ty gặp bà chủ để chúc tết, tiếp theo là đến hẹn ăn cơm với đạo diễn Đường.

Họp mặt riêng không dẫn theo người đại diện, Đàm Phượng chỉ đưa Diệp Noãn đến cửa, sau đó dặn dò: "Ăn nhiều một chút." Nghĩ nghĩ lại thấy không đúng, sửa lại: "Cậu là nghệ sĩ, không thể ăn quá nhiều."

Diệp Noãn cười rộ lên: "Cái này không cần cậu lo, tớ biết rồi."

"Aizzz," Đàm Phượng than thở, "Không cho tớ lo cái này thì tớ biết lo cái gì."

"Sợ không đủ việc để lo sao? Về sau việc để lo sẽ ngày càng nhiều."

"Tớ biết rồi." Đàm Phượng giơ tay về phía cô, vẫy vẫy. "Cậu vào đi thôi, kẻo lại trễ."

Diệp Noãn đến sớm hơn giờ hẹn mười phút, lúc cô đi vào phòng ăn đã đặt trước thì các diễn viên cũng đến gần đủ. Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, Diệp Noãn cười, nhẹ vẫy tay chào: "Mọi người khỏe không, tôi là Diệp Noãn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!