"Em không muốn về nhà." Giọng nói Diệp Noãn vẫn bình thản, trong ánh mắt ngoài tình cảm sâu đậm, còn tăng thêm vài phần quật cường, "Em muốn ở bên anh."
Nhân vật Hạ Nhi này cho người ta ấn tượng đầu tiên chính là vẻ thanh thuần thời trẻ, nhưng ngoài thanh thuần, thật ra cô còn có nhiều cá tính khác. Vì yêu mà bướng bỉnh, được ăn cả ngã về không, sau này lại còn vì không để liên lụy Vu Trần mà dần dần trưởng thành trở nên kiên cường.
Vừa rồi Hà Dư Cam thể hiện hoàn hảo một Hạ Nhi thanh thuần, kéo lấy Vu Trần, dùng sự yếu đuối lay động lòng trắc ẩn của anh, khiến anh phải giữ cô lại.
Nhưng thực tế, chính là sự yếu đuối của Hạ Nhi mới làm cho Vu Trần không tin tưởng vào tương lai của bọn họ.
Em yêu anh, quan tâm làm gì sự đời chim bay cá lội, em chỉ muốn được bên anh. Hạ Nhi quật cường như vậy, cùng với Vu Trần cũng mạnh mẽ không chịu thua, có như thế, bọn họ mới dám cùng nhau đối diện với tương lai.
Tình cảm sâu đậm của Diệp Noãn cùng tính bướng bỉnh cũng ảnh hưởng đến Hạ Xuyên, làm hắn cũng trở nên nghiêm túc.
Đối mặt với tình cảm chợt lóe lên trong mắt cô, Hạ Xuyên nghiêng mặt đi, giả bộ lạnh lùng: "Trở về đi, kẻo ba mẹ em lại lo lắng."
"Bọn họ chỉ quan tâm tới thành tích của em, có chút gì lo lắng cho em đâu."
"Đừng bốc đồng như vậy, anh đưa em về."
Diệp Noãn bước tới, túm lấy vạt áo của hắn, hốc mắt ửng đỏ:
"Anh chán ghét em thế sao? Vì sao nhất định phải đuổi em đi?"
Hạ Xuyên nhìn cô, trong lòng chợt nhói, lại một lần nữa quay mặt đi, lại tự trách: "Anh không phải là người tốt, em đi theo anh chắc chắn chịu khổ."
Diệp Noãn ôm lấy mặt của hắn, bắt hắn nhìn thẳng vào mắt mình: "Ở trong lòng em, anh là tốt nhất." Tình yêu và can đảm của cô đều thể hiện trong câu nói ấy.
Hạ Xuyên nhìn cô, cảm động và do dự trộn lẫn, cuối cùng hỏi lại cô: "Em chắc chắn?"
Cô không chút do dự: "Em chắc chắn!"
Hắn khẽ thở dài, sau đó ôm chặt nàng vào trong ngực.
Lúc này, nước mắt cô mới tuôn rơi, nhưng đây lại là nước mắt của hạnh phúc, cô cong cong khóe miệng, cũng ôm lại hắn thật chặt.
Cảnh diễn đến đây là kết thúc. Đường Ninh là người vỗ tay đầu tiên.
Vừa rồi Hạ Xuyên và Hà Dư Cam chỉ là diễn thử, bây giờ diễn cùng Diệp Noãn, mới được coi là diễn chân chính. Một đoạn vừa rồi thậm chí còn có thể quay lại làm thành phim luôn cũng được.
Diệp Noãn buông tay ra, lau đi nước mắt trên khóe mi, cô thoáng nhìn về phía Hà Dư Cam, nhìn thấy trong đáy mắt cô ta là không cam tâm. Trong đáy lòng cô cười lạnh. Kỹ thuật diễn và tình yêu đối với Hạ Xuyên, hai thứ này cộng lại, không ai có thể hơn được cô! Ngay cả Lâm Uyển Uyển cũng không thể!
"Diễn rất tốt." Biên kịch Lý Á Nam giơ ngón tay cái về phía Diệp Noãn, cô cũng tán thưởng kỹ thuật diễn của Diệp Noãn.
Một phen vừa rồi quả thật kích thích, nhưng mà diễn đôi phát huy tốt đến như vậy, tình yêu trong mắt Diệp Noãn thật sự là diễn thôi sao? Người ta có cảm giác cô là thích Hạ Xuyên. Cũng dễ hiểu, ngay từ đầu cô là bởi vì nhìn thấy thần tượng, quá kích động cho nên sau đó bộ dạng thất thần một chút.
Hạ Xuyên cũng thầm nghĩ như vậy, chẳng qua diễn chung với Diệp Noãn xong thường quan sát cũng không thấy cô nhìn lại mình. Là chính mình nghĩ quá nhiều, hay là nàng giấu đầu lòi đuôi, Hạ Xuyên nhìn Diệp Noãn tạm biệt nhóm đạo diễn biên kịch rồi vội vàng rời đi, cảm thấy phải đợi bộ phim này chính thức bắt đầu quay thì mới có thể hiểu rõ.
Đàm Phượng chờ ở cửa, vừa nhìn thấy Diệp Noãn bước ra liền tiến đến, nhìn thấy vẻ mặt của cô liền ỉu xìu. Diệp Noãn bước nhanh ra ngoài, Đàm Phượng liền bước theo sau, vừa đi vừa an ủi: "Không sao, không phải chỉ là một vai nữ chính thôi sao, không được vai này chúng ta lại thử vai khác."
Đi thẳng đến cổng lớn, Diệp Noãn liên xe rồi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi: "Ai nói với cậu không được?"
"Được rồi sao?" Trên mặt Diệp Noãn một chút vui vẻ cũng không thấy, Đàm Phượng cũng không tin: "Vậy tại sao lúc đi ra thái độ của cậu lại y như có cái gì đó khủng khiếp đuổi theo phía sau vậy?"
Đúng là có thứ khủng khiếp, nhưng mà Diêp Noãn cũng không muốn giải thích, cô nói với Đàm Phượng: "Cậu gọi cho chị Hướng Phân một tiếng trước đi, vài ngày sau đoàn phim sẽ liên hệ để cùng đạo diễn ký hợp đồng."
"Tốt quá!" Đàm Phượng lúc này mới tin, cầm điện thoại báo tin vui cho Hướng Phân.
Vài ngày sau, đoàn phim "Thiên Sứ Chi Hôn" cùng Diệp Noãn ký hợp đồng, tương đối thiệt thòi một chút là phim "Ngàn Năm Chi Luyến" tạm thời dời lịch chiếu đến hè năm 2004, không có tác phẩm công chiếu, Diệp Noãn hiện tại coi như là người mới. Phim "Ngàn Năm Chi Luyến" thù lao của cô là 3500 tệ một tập, với chính kịch thì thù lao hơi cao một chút, làm diễn viên chính trong "Thiên Sứ Chi Hôn" cho nên thù lao Diệp Noãn đề nghị là 4500 tệ một tập.
Thù lao này so với người mới mà nói là rất khá, nhưng so với Hạ Xuyên cũng là diễn viên chính mà so sánh, thù lao của Hạ Xuyên ắt phải cao gấp năm lần của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!