Một bộ quần áo cô đang mặc, một bộ quần áo để thay đổi. Hai bộ quần áo đều bị cô giặt đến không còn nhận ra màu sắc ban đầu, tuy rằng nhìn qua có chút cũ kỹ, nhưng cũng rất sạch sẽ.
Diệp Noãn thu thập một chút liền mở cửa đi ra ngoài.
Trong hành lang chất đầy than tổ ong, bà Lưu nghe được tiếng mở cửa, ngầng đầu lên hướng cô chào hỏi, "A Noãn có thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
Bà Lưu là người đầu tiên đối tốt với cô sau khi cô rời nhà. Cho nên mặc dù Diệp Noãn của 10 năm sau, khi nói chuyện trong giọng nói cũng mang thêm vài phần cảm kích, "Cháu đã tốt hơn nhiều rồi ạ!".
Cô một bên vừa nói, vừa tiến lên, "để cháu giúp bà".
Than tổ ong mười năm sau tuy vẫn còn tồn tại, nhưng trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của cô cũng không còn dịp được nhìn thấy. Diệp Noãn cầm cái gắp than giúp bà Lưu. Mười năm, nghĩ có chút xa xôi, những những việc từng phát sinh trong quá khứ vẫn luôn khắc sâu trong trí nhớ của cô, khó có thể mà quên được.
"Cô gái ngoan", bà Lưu lau lau hai tay vào cái tạp dề, "cháu muốn đi ra ngoài sao?".
"Vâng ạ!", Diệp Noãn lại gắp thêm vài cục than tổ ong đặt lên trên kệ, "Cháu ra ngoài tìm việc ạ!".
"Dù muốn tìm việc thì cũng phải dưỡng tốt thân thể đã chứ", bà Lưu lo lắng nhìn cô, "bây giờ sắc mặt của cháu còn chưa tốt lên đâu".
"Không có việc gì đâu bà", Diệp Noãn cười nói, "chỉ là sắc mặt hơi kém một chút thôi, thân thể cháu đã tốt hơn rồi".
"Người trẻ tuổi các cháu a, luôn ỷ vào bản thân mình còn trẻ liền không lo chăm chút thân thể của mình, dù một chút bệnh vặt nhưng cũng để lại di chứng a, năm đó chúng ta...".
Bà Lưu cái gì cũng tốt, chỉ là có chút dong dài, nếu không ngắt lời bà Lưu, chắc cô phải đứng nghe bà nói nửa tiếng mất.
"Bà à!", Diệp Noãn cười nắm lấy cánh tay bà Lưu, "cháu thật sự không sao mà, chẳng qua...", cô có chút áy náy nhìn bà Lưu, "tiền thuê phòng của cháu tháng này chắc phải qua vài ngày nữa mới có thể gửi cho bà".
Bà Lưu vỗ vỗ tay cô, "tiền thuê nhà cứ từ từ cũng được, cũng chỉ là căn phòng chứa đồ nho nhỏ mà thôi, người ở thì thật không được thoải mái, tìm người thu thập một chút lại thành ra như vậy, sớm biết...".
"Rất tốt", Diệp Noãn thành tâm thật ý nói, "Thật sự rất tốt mà bà."
Vừa đến thành phố này liền tìm được một chỗ ở có thể tránh mưa tránh gió, tiền thuê nhà lại không mắc, còn gặp được một chủ nhà tốt bụng. Mười năm trước Diệp Noãn rất thỏa mãn, bây giờ có thể quay lại mười năm trước, cảm nhận của Diệp Noãn cũng không sai biệt lúc đó bao nhiêu. Ưu điểm của cô không nhiều, nhưng cô là người có ơn tất báo.
"Cô gái ngoan", bà Lưu cười rộ lên.
"Bà Lưu à, cháu xin phép ra ngoài trước".
"Đi đi thôi".
Khu nhà này khá dài, bên ngoài ánh nắng lại tốt, nhưng trong hành lang vẫn có chút âm trầm, cuối hành lang mới có chút ánh sáng, Diệp Noãn không khỏi nâng cao cước bộ đi nhanh về phía trước.
Bà Lưu nhìn bóng lưng gầy yếu của Diệp Noãn, lắc lắc đầu, nhiều cô gái trẻ đẹp nhưng mệnh lại không được tốt cho lắm. Bất quá, ổ gà không chứa nổi phượng hoàng, đứa bé kia sớm muộn đều muốn bay khỏi đây.
Đột nhiên đi ra, Diệp Noãn làm kinh động đến mấy con chim sẻ đang đậu ở cửa. Trong sân có mấy đứa nhỏ đang chơi nhảy ô, còn có vài người phụ nữ tụ tập một chỗ vừa giặt quần áo vừa nói chuyện phiếm.
Ở trong sân nhỏ này không thể nào so sánh với thành thị phồn hoa ngoài kia, mặc dù Diệp Noãn tìm được phòng ở tiện nghi, nhưng khuyết điểm lớn nhất chính là cách trung tâm thành phố rất xa.
Kiếp trước đi đâu đều có xe hiệu đưa đón, nay lại chỉ có thể dựa vào đôi chân của chính mình. Đi mấy phút ngón chân liền đau đớn không thôi. Chỉ có một đôi giày không thể thay đổi, mà đôi giày này lại nhỏ, mang vào liền có chút chật. Nhưng cô cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, cảm giác cùng với đi trên đôi giày cao gót cao 12cm chắc cũng không khác bao nhiêu. Diệp Noãn cúi đầu nhìn thoáng qua đôi giày vải đã ngả màu đen, tiếp tục đi về phía trước.
Hai tiếng sau, cô đã đứng bên con đường lớn xe cộ đông đúc.
Những cô gái sinh ra ở Hàng Châu đi tới thành phố đều muốn ở chỗ này trở nên nổi bật, kỳ thực đây cũng là mục tiêu của cô.
Cô biết thời điểm nào có thể gặp gỡ người trợ lý kia, bởi vậy hiện tại cô liền có thời gian nhàn nhã thanh thản. Nhìn tủ kính thủy tinh đến một hạt bụi cũng không có, Diệp Noãn nghĩ, nếu như có thể quay trở về sớm vài ngày thì tốt rồi, cô sẽ nhìn tòa nhà quen thuộc này một lượt. Đột nhiên nghĩ vậy, cô liền không nhịn được thầm giễu chính bản thân mình, chờ ngày cô nhận được quảng cáo kia, cô liền có thể chậm rãi hưởng thụ cảm giác quen thuộc mà thành phố này từng mang lại cho cô không phải sao?
Diệp Noãn không có mục tiêu đi lang thang trên đường, ngẫu nhiên cũng có những người đi đường quăng cho cô những ánh nhìn khinh miệt hoặc những ánh nhìn tò mò. Một cô gái ăn mặc quê mùa như cô khiến cho người ta cảm nhận được thế nào là "nông thôn lên thành phố". Diệp Noãn không hề quan tâm đến ánh mắt của người khác, khi nhìn đến quầy đồ uống lạnh phía trước, ánh mắt cô liền sáng ngời.
Năm đồng một ly nước hoa quả, khiến cho cô hiểu được ý nghĩa của câu "giải khát trong mơ" (tưởng tượng). Khi đó cô đi lang thang tới nỗi chân đau, yết hầu khô khốc, nhìn đến ly thủy tinh chứa nước trái cây màu sắc xinh đẹp, sờ trong túi áo còn xót lại mấy đồng xu, cô nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng liền bỏ qua.
Nghĩ đến đây, Diệp Noãn đi lên trước: "Xin chào, bán cho tôi một ly nước trái cây".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!