"A Noãn!" Đầu bên kia truyền đến giọng nói phấn khởi của Tô Giản.
Diệp Noãn giơ tay xoa huyệt thái dương: "Có việc gì không?"
"Không có việc gì hết," Cô lạnh lùng cũng không đả kích được lòng tự tin của người ở đầu bên kia, "Anh sợ em nhàm chán!"
Cô đúng thật là nhàm chán, nhưng lại cầm điện thoại không nói gì.
Tô Giản bắt đầu tìm đề tài: "À, buổi diễn hôm nay…"
Diệp Noãn không yên lòng nghe, lâu lâu cũng đáp lại vài câu, chỉ là tâm tư của cô hoàn toàn không đặt trong nội dung câu chuyện. Cô đang nghĩ đến kiếp trước của hai người.
Ở kiếp trước, cô không có việc gì thì sẽ đi tìm hắn trò chuyện. Là đôi bạn nổi danh trong giới giải trí, bởi vì hắn có hàng ngàn hàng vạn phương pháp làm cho cô không bị nhàm chán. Đối với cô, sức sống của hắn không bao giờ dùng hết. Trước kia, cô hâm mộ hắn là người vô sầu vô cảm, nhưng sau này mới biết, thật ra chỉ là nhìn qua như vậy thôi.
Những gia đình có tiền thường phức tạp hơn so với nhà bình thường. Tô Giản còn có một anh, một chị và một đứa em, mặc dù có bốn đứa con, nhưng ba mẹ hắn lại không yêu nhau, hai gia tộc lớn, kết hôn cũng chỉ vì liên minh lợi ích. Trong mấy anh em thì Tô Giản là người bình thường nhất, trong nhà không được coi trọng, đương nhiên, cha mẹ hắn cũng không được các con coi trọng lắm.
Sau đó có cơ duyên mà bước chân vào giới giải trí, mẹ hắn không có ý kiến gì, chỉ có ba hắn cảnh cáo không cần phải làm mất mặt Tô gia.
"Bọn họ mặc kệ anh," Tô Giản từng nói với Diệp Noãn như vậy. "Căn bản là không để ý anh làm cái gì." Cho nên ba hắn nói hắn không cần làm mất mặt Tô gia, thì hắn càng treo danh hiệu Tô gia lên mà làm việc. Thời gian phản nghịch kéo dài cũng rất lâu, từ góc độ tâm lý học mà nói thì thực ra là hắn muốn giành được sự chú ý của ba mẹ thôi.
Tô Giản này, nhìn qua thì cái gì cũng có, nhưng thật ra lại không có gì cả.
"Em lại thất thần rồi," Tô Giản có chút bất đắc dĩ, "Có nghe anh nói gì không?"
"Hả?" Diệp Noãn không hề che dấu việc mình mới vừa thất thần, hỏi lại, "Anh vừa nói cái gì?"
"Anh nói," Tô Giản tốt tính lặp lại lần nữa, "Vì cái gì em lại cự tuyệt anh nhanh như vậy, không thể cho anh một cơ hội nào sao?"
Diệp Noãn lại một lần nữa giơ tay xoa huyệt thái dương: "Tôi nói, bây giờ không nghĩ đến việc này."
"Vậy em cho anh số di động đi, chúng ta làm bạn bè trước."
Hắn nói ra hai chữ bạn bè càng đáng sợ hơn, Diệp Noãn liền cự tuyệt: "Tôi không cần quá nhiều bạn bè."
Âm thanh của Tô Giản thấp xuống rõ rệt: "…Em cũng không để lại lối thoát nào."
Tuy rằng kiếp trước kết cục của bọn họ là như vậy, nhưng đối với cô thì ký ức tốt về hắn vẫn nhiều hơn không tốt. Cho nên kiếp này Diệp Noãn không muốn làm hắn bị tổn thương. Cầm dao cùn chậm rãi cắt không bằng một đao trực tiếp chặt xuống: "Tôi và anh không có khả năng, tôi cảm thấy nói thẳng ra cũng tốt, không làm cho anh hy vọng rồi đến lúc đó lại thất vọng, lãng phí thời gian của hai chúng ta."
Đầu bên kia vẫn truyền đến âm thanh của Tô Giản, đúng là tiểu cường đánh hoài không chết: "Diệp Noãn, anh chưa từng gặp cô gái nào khó theo đuổi như em, anh sẽ không từ bỏ đâu!"
Diệp Noãn: "…"
Sau khi quay ở núi Liên Hoa xong, toàn độ đoàn phim di chuyển đến chiến trường Đại Lý, tiếp tục lấy cảnh ở Thiên Long Bát Bộ Ảnh Thị. Nơi này còn có đoàn phim khác cũng đang quay, trong đoàn có Mạc Thiếu Hoài và Lâm Uyển Uyển.
Diệp Noãn không nghĩ tới lại gặp Lâm Uyển Uyển trong trường hợp này, nhưng thật ra các cô cũng không đụng phải nhau. Trong lúc đoàn phim "Ngàn Năm Chi Luyến" nghỉ ngơi, mọi người đều chạy đi xem Lâm Uyển Uyển và Mạc Thiếu Hoài. Dưới mái hiên chỉ còn lại Diệp Noãn và Mã Thụy Tiệp. Hai người ngẩng đầu liếc nhau sau đó mặt không đổi sắc cúi nhìn kịch bản trên tay.
Chẳng bao lâu sau, thợ trang điểm trở về, giơ điện thoại khoe với Diệp Noãn ảnh chụp chung với Lâm Uyển Uyển: "Uyển Uyển thật sự rất đẹp, không xấu một điểm nào cả."
Diệp Noãn nhìn Lâm Uyển Uyển mặc toàn thân bộ đồ màu hồng trên di dộng, đúng là dịu dàng động lòng người. Hạ Xuyên lớn hơn Diệp Noãn, mà Lâm Uyển Uyển lại lớn hơn Hạ Xuyên vài tuổi. Cô ta cũng là người xinh đẹp, tuy rằng so ra không bằng Diệp Noãn nhưng lại có khí chất hơn người khác, tràn đầy hương vị nữ nhân.
Lâm Uyển Uyển cùng hình tượng kiếp trước của Diệp Noãn là hoàn toàn bất đồng. Trên màn ảnh, mọi người đều biết Lâm Uyển Uyển vĩnh viễn đều là âm thanh nhỏ nhẹ, bộ dáng ôn nhu, làm việc là cực kỳ quyết đoán. So với Diệp Noãn thì tính tình thoải mái, có đôi khi, nhất là trên mặt tình cảm, lại luôn luôn do dự, không dứt ra được.
Lâm Uyển Uyển yêu là yêu, chia tay là chia tay, cô ta vẫn là chính mình, vẫn là Lâm Uyển Uyển. Còn Diệp Noãn đã yêu thì không rời ra được, rời xa Hạ Xuyên, cô không sống được. Đây chính là khác biệt giữa hai người. Cho nên Diệp Noãn tuy rằng hận cô ta, nhưng cũng rất hâm mộ.
"Ừ, rất xinh đẹp." Cô hùa theo, thu hồi ánh mắt, chỉ hy vọng đời này bản thân có thể làm việc thật tốt, sống vì chính mình.
Đoàn phim của Lâm Uyển Uyển chỉ ở hai ngày rồi rời đi, còn lại đoàn phim "Ngàn Năm Chi Luyến" tiếp tục phấn đấu.
Ở Thiên Long Bát Bộ Ảnh Thị, tập trung toàn bộ cảnh diễn đánh nhau của bộ phim, bốn diễn viên chính mỗi ngày đều quay đến chết đi sống lại. Ban đầu Mã Thụy Tiệp còn có oán giận, nhưng giờ gặp Diệp Noãn không nói gì thì cô ta cũng ngậm miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!