Chương 17: Thực Lực

Quay lại một lần nữa.

Kiếm để trên cổ, Mã Thụy Tiệp tuy rằng có chút sợ hãi, nhưng vẫn vững vàng đứng tại chỗ, bất khuất nhìn về phía Diệp Noãn.

So với lúc rảnh rỗi thì thật khác biệt, vừa bắt đầu quay, Diệp Noãn liền biến thành Tử Yên lạnh lùng trong kịch bản. Trên mặt cô tuy rằng vẫn bình thường, nhưng mỗi tế bào trên cơ thể đều thể hiện ra đã hết kiên nhẫn.

Nàng bình tĩnh nhìn Mã Thụy Tiệp: "Bảo vệ ngươi? A Chẩn nói như vậy chỉ là muốn ta không cần giết ngươi. Ta cũng không biết ngưoi dùng cách gì mới có thể đi theo bên cạnh A Chẩn, nhưng ta sẽ không dễ bị gạt như huynh ấy…" Nàng nhìn mặt ả ta, tựa hồ lại nghĩ đến cái gì đó: " Không bằng hiện tại ta giết ngươi, xong lại nói dối A Chẩn, có lẽ huynh ấy cũng sẽ không trách ta…" Nói tới đây, trong mắt nàng hiện rõ sát ý, kiếm trong tay cũng tiến thêm một tấc.

Lời kịch không sai, hành động không sai, cái kiếm kia cũng là từ từ đưa tới, dù như thế, Mã Thụy Tiệp cũng giống như vừa rồi, vẫn bị sợ lui về sau. Cô ta lui lại mấy bước, không đứng vững liền té đặt mông xuống dưới đất.

Cô ta ngẩng đầu lên, vừa chật vật vừa sợ hãi nhìn Diệp Noãn, vừa rồi cô ta thật sự cảm nhận được sát khí trên người cô, giống như một giây sau cô sẽ giết cô ta.

Như thế này thì tất nhiên lại bị diễn sai, Diệp Noãn thản nhiên quét mắt nhìn một cái, ưu nhã cắm kiếm vào vỏ.

Lần này thì người không biết gì cũng có thể nhìn ra, Mã Thụy Tiệp hoàn toàn bị Diệp Noãn dọa sợ. Bình thường ngông cuồng tự đại như vậy, như thế nào dễ dàng bị dọa như thế?

"Xảy ra chuyện gì thế?"

"Diễn nhập tâm vậy sao?"

"A Noãn diễn rất tốt?"

Mã Thụy Tiệp ngồi dưới mặt đất, nhìn Diệp Noãn mà có ý muốn đánh người. Thời điểm không cần diễn, tâm tình của cô ta dễ dàng bị trêu chọc, ngay cả câu kịch bản cũng nói không được, khi cô ta nhập tâm diễn, thì Diệp Noãn lại giống như nhân vật, làm cho cô ta không thở nổi.

Trên trận diễn này, Mộng Hoài Điệp cứng cỏi cùng với Tử Yên lãnh đạm rõ ràng là địa vị ngang nhau.

"Tạm dừng một chút đi." Lúc này Lý Giai yêu cầu, đi lên trước đỡ Thụy Tiệp đứng dậy.

Mã Thụy Tiệp vẫn còn không thể tin được mà nhìn Diệp Noãn, trước màn ảnh, thế nhưng cô ta lại bị một người mới áp đảo khí thế. Nếu như kỹ thuật diễn của mình coi như cũng tốt, vậy thì kỹ thuật diễn của Tô Noãn phải nghĩ như thế nào?

"Tạm dừng!" Khương Hạo thấy thật bất đắc dĩ. Hắn cũng đã nhìn ra, nếu là Diệp Noãn cố ý, Mã Thụy Tiệp cũng đừng nghĩ đến việc diễn được một màn hoàn chỉnh dưới tay cô ấy. Áp diễn cũng gặp không ít, nhưng một người mới mà có thể ép một diễn viên vào nghề đã vài năm thành ra như vậy, vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy. Đứa nhỏ Diệp Noãn này bình thường ngoan ngoãn, xem ra Mã Thụy Tiệp đã đắc tội làm cho cô ấy nóng nảy lên rồi.

Chút nữa hắn phải đi an ủi cô ta, mặc kệ như thế nào, quay phim tốt vẫn là trên hết.

Có ý tưởng giống hắn còn có Hướng Phân, Diệp Noãn vừa đi trở về, liên mở miệng nhắc nhở: "Không làm quá lên là được."

Diệp Noãn lại không có trực tiếp trả lời: "Vậy phải xem Mã Thụy Tiệp nghĩ như thế nào đã."

Nghe những lời này của cô, Hướng Phân cũng không nói lời nào.

Đàm Phượng tiếp tục quạt cho Diệp Noãn: "A Noãn, vừa rồi cậu làm cái gì, sao cô ta liền sợ như vậy?"

Diệp Noãn nói: "Có lẽ là bộ dạng tớ giơ kiếm quá đẹp trai đi."

"Thật là rất đẹp trai phong độ." Tô Giản cười cười phụ họa.

Ba người nói đùa một trận, Lý Giai đi thẳng tới trước mặt Diệp Noãn: "A Noãn, tôi thay mặt Thụy Tiệp tới hòa giải, trước đó có đắc tội, cô chớ để trong lòng."

Nếu Mã Thụy Tiệp đã cúi thấp đầu, Diệp Noãn cũng không muốn làm các cô khó xử, hướng Lý Giai cười nói: "Đều chung một đoàn làm phim, nào có việc đắc tội hay không, cái chính là muốn ở chung vui vẻ nhanh chóng quay cho xong là được."

"Chính là như vậy." Lý Giai vừa nói vừa liếc mắt nhìn Hướng Phân một cái, Diệp Noãn thật có thực lực làm dịu toàn cục, cô quả thực hâm mộ nghệ sĩ dưới tay bạn học này.

Hướng Phân liếc nhìn một cái, ý tứ là cậu bớt chú ý đến người của tớ đi.

Lý Giai rời đi, Đàm Phượng có chút không hiểu: "Làm sao mà cô ấy có thể đến nói xin lỗi?"

Nếu cô ấy không đến giải thích, buổi diễn nảy của Mã Thụy Tiệp liền quay không xong.

Diệp Noãn cười nói: "Không phải nói, vừa rồi là tớ giơ kiếm quá đẹp trai sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!