Từ buổi chiều, Tô Giản đến liền không đi nữa, bình thường Đàm Phượng không cho hắn sắc mặt tốt, luôn kiếm cớ đuổi hắn đi, nhưng mà hôm nay, hắn cảm thấy trên người Đàm Phượng có thiện ý. Chỉ nhiêu đó cũng đủ cho hắn ưỡn mặt ngồi ở lại. Diệp Noãn theo thói quen bình thường không nhìn hắn, hôm nay cũng như vậy. Cô ngồi trên ghế vài giờ nhìn kịch bản, ngẫu nhiên ngẩng đầu đối đáp hai ba câu với Đàm Phượng.
Cứ như vậy Tô Giản cũng không cảm thấy nhàm chán, ngẫu nhiêm tham dự mấy câu, thời điểm mọi người không để ý đến hắn, thì hắn ngồi chơi di động một mình. Kể từ đó, Đàm Phượng nhìn hắn càng thuận mắt.
Cổ trang ăn mặc rườm rà, tuy rằng Mã Thụy Tiệp phối hợp, nhưng đợi đến khi có thể khởi động quay thì cũng đã muộn hơn dự tính vài giờ.
Thời gian dài chờ đợi cuối cùng Mã Thụy Tiệp cũng đã tới, sau khi xé rách mặt cô ta cũng lười che dấu, trước mắt mọi người, bước nhanh đến trước mặt Diệp Noãn, hung tợn nhìn cô chằm chằm, "Diệp Noãn, xem như cô lợi hại, lần này chúng ta cùng nhau diễn, tôi muốn nhìn xem rốt cuộc cô có được bao nhiêu bản lĩnh."
Diệp Noãn nhíu mày, "Như thế nào? Cô định áp diễn tôi sao?"
Mã Thụy Tiệp hừ một tiếng: "Hôm nay tôi dạy cho cô biết, đừng tưởng có vài phần sắc đẹp liền có thể làm diễn viên." Diệp Noãn đáng giận, đợi chút nữa cô ta nhất định làm cho cô phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Nói xong câu đó, cô ta chán ghét trừng mắt liếc Đàm Phượng một cái, lúc này mới quay đầu đi.
"Áp diễn?" Tô Giản nhăn mày lại, có chút lo lắng, "Thật ra kỹ thuật diễn của cô ta cũng không tệ lắm."
Lần trước liên tục bị lỗi làm cho Đàm Phượng bị bóng ma tâm lý, cô quay đầu xác nhận với Tô Giản: "Kỹ thuật diễn của cô ta rất tốt sao?"
Tô Giản sợ Diệp Noãn bị áp lực, sửa lời nói: "Kỳ thật…cũng đại khái thế."
"Có sợ không?" Lúc này là Hướng Phân mở miệng hỏi.
"Sợ cái gì?" Diệp Noãn cười nói, "Lúc này chẳng phải là cơ hội học tập sao."
Cô đứng lên, Đàm Phượng lập tức giúp cô chỉnh sửa quần áo.
Diệp Noãn đem kịch bản đưa cho cô: "Vừa rồi chúng ta không phải nói đến phản kích có rất nhiều biện pháp sao? Hiện tại tớ sẽ triển lãm cho cậu xem một loại."
Đàm Phượng nhìn bóng dáng Diệp Noãn, nghĩ tới câu nói trước đó của cô, trong lòng kêu rên, A Noãn à, ở trước máy quay, cho dù cậu xinh đẹp đứng trước mặt cô ta cũng vô dụng thôi. Trên màn ảnh, kỹ thuật diễn vẫn quan trọng hơn.
Trên màn ảnh, cái chính là kỹ thuật diễn, Diệp Noãn đương nhiên biết điều này.
Hôm nay cô cùng Mã Thụy Tiệp diễn cảnh Tử Yên cùng Quách Dã hạ phàm, vừa mới gặp gỡ Viên Chẩn cùng Mộng Hoài Điệp lại trải qua một trận đại chiến, bốn người bị phân tán, cuối cùng còn lại Tử Yên với Mộng Hoài Điệp đứng cùng nhau. Hai người bọn họ cùng nhau tìm kiếm Viên Chẩn, trong quá trình này, bùng nổ tranh chấp. Cảnh này đúng là rất thích hợp với không khí hôm nay.
Sau một hồi, chính thức bắt đầu, Diệp Noãn cất kiếm đi về phía trước hai bước, Mã Thụy Tiệp ở sau lưng gọi cô, "Ngươi đợi ta." Diệp Noãn không để ý tới, Mã Thụy Tiệp chạy chậm tiến lên, túm lấy cánh tay Diệp Noãn, Diệp Noãn hơi hơi nghiêng mặt nhìn cô ta. Máy quay chạy tới, nhắm ngay cảnh các cô tranh cãi. Tiếp theo thì lời kịch của Mã Thụy Tiệp là: Ngươi đi nhanh như vậy làm cái gì, Viên ca ca không phải nói ngươi bảo vệ ta thật tốt sao? Nhưng mà cô ta bị kẹt, nhìn ánh mắt Diệp Noãn, cô không nói nổi.
Trong kịch bản Tử Yên ngay từ đầu cực kỳ chán ghét Mộng Hoài Điệp, toàn do Viên Chẩn nhắc nhở mới không một kiếm giết nàng. Giờ phút này ánh mắt Diệp Noãn thể hiện rất tốt điểm này. Cô lẳng lặng nhìn Mộng Hoài Điệp, trong đôi mắt tất cả đều là băng lãnh. So với coi thường thì còn cao hơn, đôi mắt kia bình tĩnh không có chút gợn sóng, dường như lạnh chết người.
"Cắt!" Đạo diễn Khương Hạo vừa kêu lên, trường quay nổi lên ồn ào. Cảnh này là Diệp Noãn cùng Mã Thụy Tiệp giao tranh, trong lòng mọi người đều thật tò mò, cho nên nhân viên không có công tác gì đều vây quanh bên cạnh. Có điều bọn họ đứng xa quá, cho nên cũng nhìn không rõ ràng.
"Làm sao vậy? Cái gì bị lỗi?" "Thời điểm A Noãn xoay người không đúng sao?" "Có phải ánh mắt không thích hợp?"
Nhanh như vậy liền lỗi, Đàm Phượng khẩn trương: "Làm sao vậy? A Noãn làm sao vậy? Vì sao lại bị lỗi?"
Hướng Phân bên cạnh nhăn mày lại: "Không phải A Noãn…"
Đàm Phượng cái hiểu cái không: "Không phải A Noãn?"
Tô Giản ừ một tiếng: "Vừa rồi bị lỗi, là bởi vì Mã Thụy Tiệp không nói tiếp lời kịch, nhưng mà làm sao có thể…" Diệp Noãn không có nói gì, Mã Thụy Tiệp làm sao lại bị lỗi? Trong lòng hắn cũng không biết rõ.
Khương Hạo hô lỗi, Mã Thụy Tiệp lại như cũ lôi tay áo Diệp Noãn, không thể tin nhìn cô, làm sao cô có khả năng có ánh mắt như vậy?
Giờ phút này trong ánh mắt Diệp Noãn hoàn toàn không có băng lãnh, cô nhìn Mã Thụy Tiệp có chút châm chọc.
Mã Thụy Tiệp bị ánh mắt này làm bừng tỉnh, cô đẩy tay, hừ một tiếng.
"Chuẩn bị!"
Cảnh tượng bắt đầu lại lần nữa, Mã Thụy Tiệp có chuẩn bị tâm lý, không bị ánh mắt của cô dọa nữa, cô ta oán giận nói: "Cô đi nhanh như vậy làm cái gì, Viên ca ca không phải nói cô bảo vệ ta thật tốt sao?"
Ánh mắt Diệp Noãn lạnh lùng phủ lên một tầng trào phúng, cùng với ánh mắt vừa rồi giống nhau như đúc, Mã Thụy Tiệp trong lòng giận dữ, nói tiếp lời kịch: "Cô nhìn ta làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!