Chương 12: Thông Báo

Bị dọa rồi, vốn cho là ngày mai mới gặp hắn, ai biết hắn lại đột nhiên xuất hiện. Tâm tình của Diệp Noãn đã bình tĩnh, nhưng vẫn có chút cười không nổi, nên chỉ chào hỏi hắn bình thường: "Chào anh, tôi là Diệp Noãn."

"Tôi biết em là Diệp Noãn," Tô Giản cười nói, "Em hẳn là cũng biết tôi chứ? Tôi là Tô Giản."

"À," cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt không lạnh không nóng, "Biết."

"Tôi cũng biết là em biết tôi," đối với việc cô lạnh lùng Tô Giản cũng không để ý, cười hỏi: "Em sao đứng ở cửa mà không đi vào?"

Lúc trước Diệp Noãn có suy nghĩa lúc gặp Tô Giản sẽ như thế nào, sau lại cảm thấy nếu dứt khoát thì sẽ không cần phải nghĩ nhiều như thế. Vòng luẩn quẩn không lớn, tóm lại muốn gặp thì đem hắn trở thành người bình thường, nên làm cái gì thì làm như vậy.

Cho nên đối mặt với vấn đề của Tô Giản, Diệp Noãn trả lời thành thật: "Hình như đưa sai phòng cho tôi, người đại diện của tôi đang đi hỏi lại."

"Không có cầm nhầm đâu," Tô Giản nói, "Phòng này là tôi thăng cấp cho em đó."

"Anh?" Vỗn dĩ tránh né ánh mắt của hắn, bất đắc dĩ vẫn phải nhìn vào mặt hắn, "Anh giúp tôi thăng cấp phòng là có ý gì?"

"Bởi vì anh thích em." Tô Giản nói.

Tô Giản nói câu nào cũng là kích thích, Diệp Noãn bị hắn làm cho cả người ngây ngẩn. Tuy rằng sau này tâm ý thể hiện rõ ràng, nhưng kiếp trước đến lúc cô chết hắn cũng không nói ra bốn chữ này. Còn kiếp này, lần đầu tiên gặp mặt liền tỏ tình. Cô nghĩ ngợi, kiếp trước lúc bọn họ gặp mặt thì cô đã có chút danh tiếng, hơn nữa vào thời điểm đó tâm ý của cô với Hạ Xuyên ai cũng nhìn ra. Mà đời này… Lính mới, giống như ai cũng có thể suy nghĩ.

So sánh với Tô Giản, gia thế hùng hậu, chẳng lẽ hắn đây là có ý tưởng giấu cô đi?

Biểu tình Diệp Noãn lập tức lạnh đi vài phần: "Tô tiên sinh, nếu như muốn mình được tôn trọng, vậy trước tiên anh phải tôn trọng người khác."

"Em đừng hiểu lầm," Tô Giản nhanh chóng giải thích, "Có một lần ở quán cơm, anh không biết em còn nhớ hay không, em đứng ven đường, mặc váy trắng, lần đó anh thấy em liền nhất kiến chung tình, nhưng mà không biết em là ai, cũng không biết đi đâu tìm, anh đặc biệt sốt ruột. Sau này thấy MV của Cung Ngạn Vũ, anh nghe thật lâu mới biết tên em là Diệp Noãn, sau này chúng ta lại vào cùng một đoàn làm phim," càng nói hắn càng vui vẻ, cuối cùng ngữ khí thật chắc chắn, "Em xem, hai chúng ta có phải đặc biệt có duyên."

Có duyên hay không duyên, thật sự lúc này Diệp Noãn thật sự không có tâm tư cùng hắn thảo luận, cô lôi kéo hành lý tính đi tìm bọn Đàm Phượng: "Đổi phòng này đi, tôi muốn ở phòng đúng là của mình."

"Tại sao vậy?" Tô Giản chặn lại trước mặt cô, "Lần đầu tiên em quay phim nên không biết, quay phim rất cực khổ, thời điểm nghỉ ngơi nhất định phải thật tốt mới được."

Diệp Noãn bất đắc dĩ dừng bước, ngẩng đầu nhìn hắn: "Anh cũng biết tôi là lần đầu tiên quay phim, lần đầu tiên liền làm khác biệt, anh muốn mọi người trong đoàn làm phim nhìn tôi như thế nào?"

"Cần gì phải quản suy nghĩ của người khác?" Tô Giản nói khổ, "Anh là có ý tốt thôi."

"Tâm ý của anh tôi nhận, nhưng tôi đến đây chỉ muốn hoàn thành công tác thật tốt, không muốn tạo ra phiền toái." Diệp Noãn nói xong, vòng qua hắn tiếp tục đi về phía trước.

Đây là đem hắn trở thành phiền toái? Tô Giản nhìn bóng dáng Diệp Noãn, vẫn là không nỡ phát giận lên cô: "Haizz…"

Hắn đi theo Diệp Noãn đứng trước thang máy, cửa thang máy mở ra, Hướng Phân cùng Đàm Phượng đi ra.

"Tại sao đứng đây chờ chúng tôi?" Đàm Phượng cầm lấy hành lý trong tay Diệp Noãn, không nhìn Tô Giản, cũng không phải là cô có ý, chỉ là nhất thời không có nhận ra.

"A Giản," Hướng Phân chào hỏi Tô Giản, "Gian phòng chúng ta đổi lại đi, lần này cảm ơn cậu."

Tô Giản nhìn thế này liền biết Hướng Phân là người đại diện của Diệp Noãn, giờ phút này hắn cũng không nói tốt gì nữa, chỉ có thể vuốt tóc, khô giọng lên tiếng.

"Đi thôi." Những lời này là nói với Đàm Phượng, Diệp Noãn bước lên trước đi vào thang máy, đối diện với Tô Giản đứng ngoài, nói, "Xin anh dừng bước."

Tô Giản cũng thực sự không có đi theo, đành hồ đồ đứng đó nhìn cửa thang máy đóng lại.

"Trong nhà Tô Giản thực sự có tiền." Thang máy chuyển động, Hướng Phân đột nhiên nói một câu như vậy.

Tuy rằng vừa rồi cô không có mặt, cũng không nghe được đối thoại của hai người bọn họ, nhưng mà sau khi nghe ngóng, cũng biết được sự tình. Nhìn bộ dáng của Diệp Noãn chắc là cự tuyệt. Nhưng mà cô cũng phải nhắc nhở lại một chút, kiểu người như Tô Giản, làm bạn bè tuyệt đối tốt hơn nhiều so với làm đối thủ, coi như là cự tuyệt, cũng không thể xé rách được.

Nhưng ở trong lòng Hướng Phân, thật ra còn có ý khác, đó chính là, nếu là Diệp Noãn bởi vì những lời này mà có tâm tư gì với Tô Giản, vậy thì cô cũng không can thiệp vào. Năm Ánh Sáng không đem nghệ sĩ của mình đẩy vào cũng bùn, nhưng nghệ sĩ nếu như tự bản thân sa đọa vào thì cũng sẽ không ngăn cản. Chỉ là như vậy thì Năm Ánh Sáng cũng không giữ người ở lại lâu.

Sau một hồi cũng về tới phòng ở. Một phòng thường, tuy rằng nội thất không thể so với phòng thượng hạng vừa rồi, nhưng được cái an tâm. Hai người rửa mặt chải đầu rồi nằm lên gường.

Diệp Noãn vừa nhắm mắt lại, liền nghe thấy Đàm Phượng hỏi: "À, cái người Tô Giản kia tại sao lại đi thăng cấp phòng ngủ cho cậu vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!