Chương 1: Trọng Sinh

Bức màn lớn đem ánh sáng ngăn cách ở bên ngoài.

Trong căn phòng tối, chỉ có hai nguồn sang duy nhất – một là chiếc TV LCD treo trên tường, hai là chiếc điện thoại di động trên sô pha.

TV bị tắt âm, không ngừng chiếu đi chiếu lại cùng một tin tức giải trí, như là một vở kịch câm, không tiếng động. Trên màn hình, một nam một nữ tay trong tay từ chung cư đi ra, đối mặt với màn ảnh đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền vội vàng né tránh.

Di động trên sô pha liên tục rung gần hai giờ, rốt cuộc vì hết pin mà tắt nguồn.

Từ lúc Hạ Xuyên cùng Lâm Uyển Uyển nối lại tình xưa, tin tức không ngừng nổ ra khiến di động của Diệp Noãn không có giây phút nào được yên tĩnh.

Những số điện thoại từ quen đến không quen liên tục gọi đến nhưng Diệp Noãn không hề để ý tới.

Cô biết bọn họ muốn hỏi gì.

Hạ Xuyên cùng Lâm Uyển Uyển nối lại tình xưa, ngoại trừ tâm tình của đương sự, họ còn khẩn cấp muốn biết tâm tình hiện giờ của một người vợ bị bỏ rơi là cô.

Nhưng sự tình đã đến nước này thì cô còn có thể có cảm thụ gì đây?

Cô đối với Hạ Xuyên là yêu, yêu cuồng nhiệt, nhưng cũng là hận, hận đến thấu xương. Trong lúc hoạn nạn, cô và anh ta ở bên nhau ấm áp bao nhiêu thì đến khi ly biệt lại lạnh lùng với nhau chẳng khác gì nước sông băng lãnh.

Tình cảm của cô, tuổi xuân của cô, tất cả chẳng còn gì.

"Diệp Noãn! Cô thật là ngu xuẩn!". Đàm Phượng từng nói với cô, "Cô làm sao có thể vì một người đàn ông liền từ bỏ mọi thứ?".

Lúc đó cô đã trả lời như thế nào?

"Có Hạ Xuyên, tôi liền có tất cả!". Khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, lời thề son sắt khí thế.

Sau đó, cô liền từ bỏ công việc đang làm, gả cho Hạ Xuyên, chuẩn bị cuộc sống "giúp chồng, dạy con".

Đứa nhỏ, cô đã từng rất muốn có một đứa nhỏ a, nhưng chuyện cho tới bây giờ cô chỉ có thể nói "may mắn", may mắn là không có đứa nhỏ.

Chính cô cũng lớn lên từ trong gia đình có cha mẹ ly dị nên không muốn con của mình lại giẫm lên vết xe đổ của bản thân.

Quá khứ lựa chọn sai, hiện tại liền bất hạnh.

Cô tùy hứng mà đuổi đi hai người đại diện, cho nên bây giờ bên cạnh đến một người cũng không có. Cô chỉ có thể một mình như con rùa nhỏ, trốn trong căn nhà nhỏ của cô tự mua.

Thực xin lỗi những người từng yêu mến cô bị cô làm tổn thương. Cuộc sống của cô, nếu còn có cái gì nuối tiếc, vậy thì chỉ còn lại cái này.

Đầu thực đau, ánh mắt sắp mở không ra. Diệp Noãn cố gắng nhìn vào TV, cái tin tức kia bị cô nhìn vô số lần, biểu tình của nhân vật chính, còn có những bình luận trong màn hình cô đều nhớ rõ.

Biên tập viên nói bọn họ đây là gương vỡ lại lành, trong hoạn nạn lại tìm thấy nhau. Diệp Noãn cười chua xót, cô đại khái chắc là người duy nhất trên thế giới này không có cách nào chúc phúc cho bọn họ được. Hơn nữa… cô cũng không cần phải chúc phúc cho bọn họ!

Hạ Xuyên! Lâm Uyển Uyển! Các người cứ yêu nhau đi, mang trên lưng mạng sống của cô mà yêu nhau đi!

Tựa vào trên sô pha, thân mình Diệp Noãn chậm rãi trượt xuống, trong tay cô, chiếc lọ vốn chứa đầy thuốc ngủ nay chỉ còn lại chiếc lọ rỗng, lăn dài trên chiếc thảm lông dày. Ý thức của cô dần dần chìm vào màn đêm.

"Diệp Noãn! Diệp Noãn!". Cô đột nhiên nghe thấy âm thanh gõ cửa dồn dập.

Là Đàm Phượng sao?

Diệp Noãn cố sức mở to mắt, ngu ngốc, mật mã không có đổi, trực tiếp mở cửa tiến vào là được.

"Mật mã, thử xem mật mã!". Một giọng nói ôn nhu khác cũng đồng dạng lo lắng vang lên.

Đây là giọng của Quý Thu, là người đại diện của cô.

Thời điểm Diệp Noãn quyết định rời khỏi giới giải trí, Đàm Phượng hung hăng mắng cô một trận, mà Quý Thu chỉ nói một câu: "A Noãn, tôi chờ cô trở lại, đợi cô trở về, tôi sẽ làm người đại diện của cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!