Ngày thứ hai, đó là lúc trăng tròn.
Mọi người dùng xong cơm cùng nhau ngồi trước vách đá chờ đợi.
"Này, Chu Dũng." Bỗng nhiên, Diệp Vân khẽ gọi.
"Cái gì?" Chu Dũng quay đầu nhìn vẻ mặt điềm nhiên của Diệp Vân, không hiểu hỏi.
"Ngươi cảm thấy sư huynh ngươi có cái gì tốt?" Diệp Vân ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời hỏi.
"Lúc ta gia nhập phái Thương Tùng, huynh ấy là người đầu tiên cười với ta, vươn tay về phía ta." Chu Dũng cúi đầu, nói thật nhỏ. Giọng điệu chậm rãi, tựa như đang nhớ về một ký ức xa xôi.
Diệp Vân hừ lạnh một tiếng. Con người thật đúng là động vật đơn giản, ngu xuẩn. Chính là quá cảm tính. "Phái Thương Tùng ?" Diệp Vân nhíu mày, tên này nghe hơi quen. A, đúng rồi, là một môn phái nhỏ trong giới tu chân.
"Đúng, ta là đệ tử thứ ba mươi lăm của phái Thương Tùng." Chu Dũng trầm giọng nói, trên trán nổi lên nhàn nhạt đau thương, còn ẩn chút thỏa mãn. "Năm ấy, bởi vì thân thế ta thấp, tư chất bình thường, bị các sư huynh đệ bài xích xa lánh. Là huynh ấy, người đầu tiên mỉm cười với ta, giúp đỡ ta"
Diệp Vân híp mắt không nói gì.
Tiếu Khinh Trần bỗng nhiên cúi đầu, bàn tay chìm vào đấy, giống như đang bắt thứ gì đó, Huyền Vũ đạp bốn chân liền bị Tiếu Khinh Trần chộp trong tay.
"A, tên đáng ghét nhà ngươi, lại đến rình coi". Bạch Hổ vừa thấy Huyền Vũ lập tức hiểu được Huyền Vũ lại trộm đi nghe lén. Đây là ham muốn duy nhất của nó.
"Nói bậy." Huyền Vũ liều mạng đạp bốn chân ngắn của mình, "Ta đi ngang qua, là đi ngang qua. Mau buông ra." Huyền Vũ chật vật giãy giụa, bốn chân đạp đạp muốn thoát khỏi tay của Tiếu Khinh Trần, nhưng hoàn toàn không có cách nào thoát ra được. Huyền Vũ vô cùng buồn bực trong lòng, gần đây thật đúng là xui xẻo, toàn gặp phải cao nhân. Đầu tiên là Diệp Vân chỉnh mình, bây giờ là nam nhân mặc áo trắng này.
"Huyền Vũ" Chu Dũng kinh ngạc lên tiếng, không thể tin nổi nhìn Huyền Vũ trong tay Tiếu Khinh Trần, thần thú Huyền Vũ thế mà lại xuất hiện ở đây? Mà nam nhân này chỉ tùy ý liền dễ dàng đem Huyền Vũ trốn dưới đất kéo ra ngoài.
"Buông ta ra, buông ta ra". Huyền Vũ chật vật đạp chân.
Diệp Vân mặt không biến sắc nhận Huyền Vũ từ tay Tiếu Khinh Trần. Huyền Vũ vui sướng trong lòng, ha ha rốt cuộc cũng được cứu. Ai ngờ, Diệp Vân đem Huyền Vũ đặt ngửa lên trên mặt đất, lại dùng một tay xoay, Huyền Vũ liền chuyển động quay tròn trên mặt đất.
Tiếu Khinh Trần trừng mắt, bình tĩnh nhìn Huyền Vũ đang bị quay tròn trên mặt đất, rất thú vị nha.
"Để ta, để ta. !", Tiếu Khinh Trần nổi lên hứng thú, đặt mông xuống đẩy Diệp Vân ra, vươn tay không ngừng xoay xoay Huyền Vũ.
Huyền Vũ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong ngực bị đè nén khó chịu, chỉ muốn phun, nhưng lại không có cơ hội phun ra.
"Tiền, tiền bối, như vậy quá tàn nhẫn rồi". Chu Dũng ở một bên nhìn không nổi. Thần thú Huyền Vũ vậy mà bị Tiếu Khinh Trần cùng Diệp Vân đùa bỡn, hai người đều đùa đến quên hết tất cả, một bên mặt không cảm xúc, một bên vui cười không dứt.
Tiếu Khinh Trần không để ý tới, vẫn vui vẻ dùng tay quay tròn. Diệp Vân híp mắt không biểu cảm, ngồi chồm hổm một bên nghiêm túc quan sát. Bạch Hổ cười đau cả bụng, ôm bụng lăn trên mặt đất.
"Tiền bối, sao các người lại làm vậy" Chu Dũng rốt cuộc nhìn không được nữa, cố lấy dũng khí vươn tay bắt lấy Tiểu Huyền Vũ ôm vào lòng, trừng mắt nhìn Tiếu Khinh Trần cùng Diệp Vân, "Các người, thực sự rất quá đáng".
"Có sao?" Tiếu Khinh Trần ngồi lại chỗ mình, thờ ơ hỏi.
"Không có đi" Diệp mặt không đỏ tim không loạn cũng ngồi cạnh Tiếu Khinh Trần, nghiêm trang nói.
Ở điểm vô sỉ này, hai ngươi kia ăn ý kinh người.
Chu Dũng đen mặt, hai người kia, một người là nam nhân thần bí vô cùng mạnh, một người là đệ tử xuất sắc của Thanh Sơn có được thần thú Bạch Hổ – Diệp Vân, thế mà lại vô sỉ như vậy.
"Huyền Vũ, ngươi không sao chứ?" Chu Dũng cúi đầu lo lắng nhìn Huyền Vũ trong lòng như muốn ngất đi, giọng điệu thân thiết.
"Không, không có việc gì mới lạ" Huyền Vũ tức đến hộc máu, trong lòng vừa hận vừa tức. Diệp Vân chết tiệt, xú nam nhân chết tiệt. Nhưng cũng chỉ dám mắng trong lòng, không dám biểu hiện ra mặt.
"A, con rùa đen nhỏ, trong lòng đang mắng chúng ta đây mà". Tiếu Khinh Trần là nhân vật nào, chẳng lẽ còn không nhìn ra tiếng lòng của Huyền Vũ.
"Không, không có" Huyền Vũ lắc đầu như trống bỏi.
Diệp Vân mặt không biểu tình nhìn Huyền Vũ thản nhiên nói: "Ta biết ngươi đang mắng thầm trong lòng. Có điều không sao cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!