Chương 117: Nguyệt Luân Cùng Tiếu Khinh Trần

Diệp Vân bay trên không trung, lẳng lặng quan sát thế cục bên dưới.

Nhân ngư hai bên đều cưỡi hải mã to lớn đối đầu, nước biển đang không ngừng điên cuồng cuộn sóng. Công chúa nhân ngư lúc này khác với lần đầu Diệp Vân gặp, lúc này nàng đội mũ ngọc, cưỡi trên một con hải mã màu trắng, trên tay là một thanh thương sắc nhọn, căm tức nhìn đám người cá đối diện. Những người cá ở phía sau mang theo vẻ mặt oán giận, cũng đều căm tức nhìn phía trước.

Diệp Vân nhìn sang phía đối diện công chúa nhân ngư, đám người cá đối diện đều là nam, kỳ quái là vảy của bọn họ đều có màu đen, nhân ngư dẫn đầu cười thô tục, vây cá đen nhánh lòe lòe dưới ánh mặt trời.

"Mỹ nhân, nàng việc gì phải tức giận như vậy?" Người cá vẩy đen dẫn đầu cười hèn mọn, "Chúng ta thành thân, thuộc hạ của ta lại thành thân với thuộc hạ của nàng, chúng ta xác nhập có cái gì không tốt chứ? Sau này ta chính là vương, nàng chính là vương hậu nha".

"Phi! Hạ lưu". Công chúa nhân như tức giận quát lớn, "Các ngươi vốn ở Bắc Hải, hiện tại lại có dã tâm muốn thống nhất hải vực. Ta tuyệt đối sẽ không cho các ngươi thực hiện được!"

"Ha ha, mỹ nhân, chờ đến khi nàng ở trên giường xem còn hung hăng như vậy được không, lúc đó nàng sẽ chỉ biết cầu ta, cầu ta cho nàng nhiều hơn". Nhân ngư vảy đen cười dâm đãng, đám người cá phía sau cũng cười lớn phụ họa khiến công chúa nhân ngư giận tái mặt, tức giận giơ thương trong tay lên, sau đó lại đọi một chuỗi chú ngữ phức tạp.

Diệp Vân nhíu mày, chú ngữ này nàng đã từng nghe qua. Hình như là do Nữ vương nhân ngư trước kia đã dùng .

"Vương, không thể, người vừa được cởi phong ấn. Người sẽ không chịu nổi uy áp của chú ngữ, sẽ bị phản phệ". Một người cá phía sau sốt ruột khuyên can, vội đến đầy mồ hôi.

Công chúa nhân ngư căm tức nhìn bầy người cá vảy đen đang cười dâm đãng phía trước, nàng bỏ qua lời khuyên của người cá bên cạnh tiếp tục niệm nhanh chú ngữ.

"Không thể được! Vương, nếu như chú thuật phản phệ nhẹ thì khiến người bị trọng thương, nặng thì bỏ mạng". Người cá bên cạnh sắp phát điên rồi.

Bỏ mạng? Diệp Vân nhíu mày. Nha đầu bốc đồng này, lâu không gặp đã lên làm nữ vương, còn tùy hứng không để ý hậu quả như vậy?

Diệp Vân nhẹ nhàng thở dài, mình cũng không thể bỏ qua mà không để ý. Diệp Vân ngự kiếm hạ xuống, bay đến bên cạnh công chúa nhân ngư, mỉm cười nói: "Nha đầu, ngươi chẳng thay đổi gì cả, vẫn lỗ mãng tùy hứng như vậy?"

Công chúa nhân ngư dừng đọc chú ngữ, nhìn người bay trước mặt đến ngẩn người.

Diệp Vân! Là Diệp Vân! Là người mà mình vẫn luôn nhớ nhung: "Ngươi, ngươi sao lại ở nơi này?" Công chúa nhân ngư kinh ngạc, lắp bắp hỏi.

"Đi ngang qua". Diệp Vân mỉm cười, sau đó ngẩng đầu nhìn bầy cá đối diện, trêu tức cười nói, "Thế nào, nha đầu gặp phiền toái sao?"

"Ngươi! Chính ta có thể giải quyết!" Công chúa nhân ngư bướng bỉnh nói. Trên khuôn mặt xinh đẹp khẽ đỏ ửng.

"A, mỹ nhân, nàng còn nuôi cả tiểu bạch kiểm nhân loại sao? Sở thích của nàng thật kỳ lạ. Có điều, đừng lo, ta sẽ khiến nàng yêu ta triệt để, còn cả kỹ thuật của ta, ha ha..". Nhân ngư màu đen dẫn đầu kia cười càn rỡ.

Bầy cá phía sau tiếp tục cười vang phụ họa

Sắc mặt công chúa nhân ngư trở nên trắng bệch, nàng cắn chặt môi nhìn đám người cá phía trước, trong mắt tràn ngập ngọn lửa của sự tức giận

Những người cá phía sau công chúa nhân ngư cũng nổi giận, hận không thể lao tới liều sống chết với bọn họ. Thế nhưng, lúc trước đại chịu thiệt nhiều, các nàng biết bản thân mình không phải đối thủ của bọn người cá đen. Tức giận cùng không cam lòng thể hiện rõ trên nét mặt bọn họ.

"Không muốn ta giúp sao?" Diệp Vân mỉm cười đứng trên phi kiếm hơi giảm tốc độ lại hỏi nhỏ.

"Không, không cần!" Công chúa nhân ngư cắn môi nghẹn ra một câu.

"Được, ta đi đây, ta còn phải đi tìm đồ ăn". Diệp Vân nhíu mày, đáy mắt tràn ngập ý cười mà công chúa nhân ngư không nhìn thấy định ngự kiếm bay đi.

"Ai, ngươi chờ một chút". Công chúa nhân ngư vội vàng lên tiếng gọi Diệp Vân.

"Hả?" Diệp Vân mỉm cười quay đầu lại nhìn vẻ mặt phức tạp của công chúa nhân ngư.

"Khốn kiếp! Mỹ nhân, nàng cùng tên tiểu bạch kiểm kia mắt đi mày lại cái gì? Nhanh chóng suy nghĩ cho kỹ, ngoan ngoãn đầu hàng làm vương hậu của ta, hãy để ta phải ép buộc nàng làm vương hậu đây. Sự khác nhau giữa thứ nhất và thứ hai ngươi cũng biết đấy". Nhân ngư màu đen dẫn đầu không kiên nhẫn sẵng giọng.

Công chúa nhân ngư vô cùng giận dữ, trong mắt hiện lên bi phẫn.

"Là muốn ta giúp sao, hay là muốn ngoan ngoãn hoặc bị ép buộc làm vương hậu của kẻ kia?" Diệp Vân cười híp mắt hỏi.

"Ngươi, ngươi giúp ta đi!" Cuối cùng công chúa nhân ngư căm hận nói, trong lòng vô cùng khó chịu.

Diệp Vân mỉm cười vươn tay búng trán công chúa một cái: "Nha đầu, ngươi nên nói xin ta giúp".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!