Chương 116: Tình Yêu Đau Khổ

Bạch Hổ lạnh lùng nhìn Diệp Vân không nói gì.

Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Diệp Vân cắn chặt môi, sau một lúc lâu nhắm nghiền hai mắt lại, hít sâu một hơi mở bừng mắt, trong mắt ngoại trừ đau lòng còn có kiên quyết.

"Nếu như, thực sự có một ngày như thế, ta sẽ tự tay chấm dứt sinh mệnh của nàng ấy". Diệp Vân khó khăn thốt ra từng chữ một.

Bạch Hổ nhắm mắt lại không nói gì thêm, nằm úp sấp lại chỗ cũ, chuẩn bị tiếp tục ngủ.

Đêm nay, Diệp Vân ngủ không hề ngon giấc. Trong mơ luôn xuất hiện một hình ảnh, Sở Phi Nhi bị ma hóa cười một cách điên cuồng đâm kiếm vào lưng Đoàn Dật Phong, cảm giác ấy vô cùng chân thật, khiến người ta cảm thấy bất an.

Sáng sớm, Diệp Vân vừa chuẩn bị xong để ra ngoài cùng Bạch Hổ .

"Đoàn Dật Phong đâu, người không đi tìm hắn sao?" Bạch Hổ nghi ngờ hỏi.

Diệp Vân nhẹ nhàng lắc đầu: "Không cần, huynh ấy gần đây cũng đã quá mệt mỏi rồi, ta không muốn làm phiền huynh ấy nữa". Diệp Vân nói xong liền lấy truyền âm phù ra gọi cho Thanh Dịch.

"A, tiểu tử, con đi sớm như vậy sao?" Giọng Thanh Dịch mơ hồ không rõ, hẳn là vừa mới bị đánh thức.

"Ngài đừng giả bộ nữa! Mau nói cho con biết huyền thạch thiên tinh ở đâu?" Diệp Vân hừ lạnh không kiên nhẫn nói.

"À, nó ở một hòn đảo vô danh phía đông hải vực Vô Chủ, con cứ đi về hướng đông. Con sẽ thấy một hòn đảo nhỏ không có chút sự sống nào, ở giữa hòn đảo đó có một khe sâu, con hãy tới vách đá cao nhất ở đó. Dựa vào công lực của con bây giờ, hẳn là có thể lấy ra được". Lần này Thanh Dịch lại rất thành thật, sau đó ngáp dài, "Được rồi, ta ngủ tiếp đây, con đi đường cẩn thận, chuyện linh châu cũng không cần bận tâm, lấy được bản đồ sẽ cho con".

"Cảm ơn sư phó". Diệp Vân mỉm cười cắt đứt liên hệ, quay đầu nhìn Bạch Hổ nói, "Chúng ta đi thôi".

"Không gọi Đoàn Dật Phong, vậy bọn Lạc Tâm Hồn thì sao?" Bạch Hổ nghiêng đầu hỏi, nhưng bỗng nhiên lại lắc mạnh đầu, "Đừng gọi, bây giờ ta mà thấy Thanh Long liền cảm thấy phiền, hận không thể đánh chết nó".

Diệp Vân khẽ cười, sờ sờ đầu Bạch Hổ: "Lần này, chúng ta không gọi ai, tự chúng ta đi. Đừng làm phiền họ nữa".

"Tốt, thật là quá tốt". Bạch Hổ nặng nề gật đầu, cười híp mắt thành đường thẳng. Một mình ra ngoài với chủ nhân, lâu lắm rồi nó mới được hưởng thụ cảm giác này. "Chúng ta đi nhanh đi, chủ nhân, chúng ta hẹn hò đi". Bạch Hổ vô cùng vui vẻ vỗ vỗ đôi cánh nhỏ.

"Ừm". Diệp Vân gật đầu, bỗng nhiên Diệp Vân nhíu mày nghi ngờ nói, "Đúng rồi, Huyền Vũ đâu, tại sao trở về lâu rồi vẫn không thấy Huyền Vũ?"

"Nó à, sớm chạy rồi, nói tại đây rất nhàm chán, nó dùng thần thức báo cho ta biết đi nơi khác chơi rồi. Nói có duyên phận sẽ gặp lại". Bạch Hổ khinh thường nói.

"Vậy sao, chúng ta đi thôi". Diệp Vân mang theo Bạch Hổ lặng lẽ rời khỏi Thanh Sơn, không hề thông báo bất kỳ người nào. Cũng chỉ có Thanh Dịch mới biết Diệp Vân đã ra ngoài.

"Phía đông hải vực Vô Chủ, chủ nhân, đó không phải là nơi mà chúng ta đã tìm được Thủy linh châu sao? Còn có có cô nàng công chúa người cá bốc đồng kia muốn kết hôn với người nữa, ha ha". Bạch Hổ vừa nói xong liền vui vẻ.

"Ừ. Lần này hẳn là phải đi qua nơi đó. Cũng không biết cô nàng công chúa bốc đồng kia có lớn hơn chút nào không". Diệp Vân gật gật đầu.

"Ha ha, những người cá đó còn tưởng rằng chủ nhân và Lạc Tâm Hồn là đoạn tụ đấy". Bạch Hổ che bụng cười ra tiếng.

Diệp Vân trợn trắng mắt tức giận nói: "Cười nữa xem, ta bỏ ngươi ở lại".

Bạch Hổ lập tức im lặng không cười.

Một người một thú cứ như vậy bay thẳng về phía đông. Hải vực Vô Chủ nhanh chóng xuất hiện trước mắt hai người.

Những hòn đảo nhỏ nằm trên mặt biển xanh biếc dần lùi về phía sau, Diệp Vân nhìn cảnh sắc dưới chân, lại không hề thấy hòn đảo nhỏ không có sự sống theo như lời sư phó. Lần trước đến, có Thanh Long cảm ứng được Thủy linh châu, dĩ nhiên là không đi chú ý những hòn đảo khác nữa.

"Chủ nhân, bay về phía trước nữa chính là địa bàn của người cá". Bạch Hổ trợn mắt nhìn phía dưới nói.

Diệp Vân không nói gì, mà là khu động phi kiếm dưới chân bay nhanh hơn.

Vẫn bay về phía trước đi, sau khoảng nửa nén hương, bay qua địa bàn của tộc nhân ngư, rốt cuộc cũng thấy một hòn đảo nhỏ trụi lủi, phía trên không có sinh vật sống gì cả, ngay cả hoa cỏ cây cối cũng không có.

"Chủ nhân, tới, tới rồi. Chính là hòn đảo kia rồi?" Bạch Hổ hưng phấn quơ chân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!