Chương 5: (Vô Đề)

Phong Từ Thư nhìn tôi chằm chằm, quên cả đưa thuốc lên miệng, làn khói đúng là vướng víu thật, tôi vậy mà lại thấy trong mắt anh ấy có ánh sáng lấp lánh khó tả.

"Ương Ương." Anh ấy dập tắt điếu thuốc.

Mãi một lúc sau tôi mới phản ứng lại anh ấy đang gọi mình.

"Có thể gọi cháu như vậy không?" Phong Từ Thư hỏi.

Tôi cảm nhận được sự quan tâm từ bậc trưởng bối: "Chú út thấy được thì được ạ."

Vẻ mặt lạnh lùng của anh ấy bỗng trở nên dịu dàng một cách khó hiểu.

"Hẹn gặp lại, Ương Ương." Phong Từ Thư nói.

Tôi vẫy tay, cười nói: "Tạm biệt chú út."

Vừa đi được vài bước, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.

- "Tôi hận!

- "Bọn họ rốt cuộc đang nói gì vậy trời ơi! Tôi muốn biết quá đi!

- "Ông trời ơi, con xin nguyện dùng mười năm tuổi thọ của bạn trai cũ, đổi lấy đôi tai thính như tai Thuận Phong Nhĩ.

- "Đảm bảo sẽ trả lại...

- "Hu hu hu chị đây còn cố tình bảo bác Lưu lái xe nhanh đến đây, kết quả cái gì cũng không nghe thấy.

- "Nhưng mà xe của nam thứ chạy chậm thật đấy, mình ngồi xổm ở đây nãy giờ rồi.

- "Chị đây mặc kệ!

- "Hắn ta chắc chắn là cố ý he he he he!"

Rõ ràng là Trình Lâm.

Tôi tìm một hồi, cuối cùng cũng thấy cô ta trong một bụi cây không xa.

Cô ta ngồi xổm trong bụi cây, giơ hai cành cây lên làm vật ngụy trang.

Haha, ngốc thật.

Tôi giả vờ như không thấy, cứ thế đi thẳng về phía trước.

Có người đi tới, đã lâu rồi không gặp.

Phong Diên cũng nhìn thấy tôi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Tôi bỗng nhớ ra.

"Một Mặn Một Chay" là bài hát anh ta thích nhất.

10.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau sau khi anh ta cưỡng ép ôm tôi.

Nhớ đến ánh mắt như sói, ánh lên tia lửa nhỏ của anh ta hôm đó, tôi luôn cảm thấy không thoải mái.

Chúng tôi từ bé đã lớn lên cùng nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!