Sau khi rửa mặt xong, nhìn thấy Phong Từ Thư, anh ấy thậm chí đã làm xong bữa sáng, đang ngồi trên ghế sofa xem máy tính.
Tôi nhất thời không biết nên làm gì cho phải.
Tối qua tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện, của tôi, và của Phong Từ Thư.
Lượng thông tin quá lớn, đến bây giờ tôi vẫn chưa thể tiêu hóa hết.
Tôi chưa bao giờ thật sự thích một người như vậy.
Cũng chưa từng được ai yêu thích như vậy.
Những cảm xúc này khiến tôi trở tay không kịp, tôi không nghĩ ra cách để đối mặt.
Thật ra tối qua khi trò chuyện với Trình Lâm đến cao hứng, tôi suýt nữa chạy xuống gõ cửa phòng Phong Từ Thư, rồi nói hết tâm tư của mình cho anh ấy biết.
Nhưng bây giờ gặp mặt rồi, tôi lại chùn bước.
Bắt đầu từ đâu đây?
Nói một câu "Em thích anh rồi, có muốn hẹn hò không" có phải quá hời hợt không?
Hay là "Cảm ơn anh đã luôn yêu thích em như vậy, chúng ta hẹn hò đi."
Hình như nghe không có thành ý lắm thì phải?
- "Trăng đêm qua thật đẹp, em nhìn trăng nhớ đến anh."
Khoan đã, đêm qua không có trăng.
- "Anh đúng gu thẩm mỹ của em, hoàn toàn phù hợp với hình mẫu lý tưởng của em."
Có phải quá thực dụng không…
- "Này, hẹn hò với bố mày đi."
Á á á sao tôi lại nói ra giọng điệu của Trình Lâm rồi.
Khó quá.
Thật sự rất khó.
Tôi đứng tại chỗ do dự hồi lâu, buột miệng nói ra một chữ: "… Chào."
Phong Từ Thư nhìn sang, ánh mắt dịu lại.
"Chào buổi sáng." Anh ấy nói với tôi.
!! Trọng tâm của tôi vậy mà lại đặt vào việc yết hầu của Phong Từ Thư lên xuống.
Tôi không ổn rồi.
Sau khi Trình Lâm thu dọn xong đi xuống, liền thấy tôi và Phong Từ Thư mặt đối mặt ngồi trước bàn ăn, cả hai cúi đầu ăn bánh mì nướng trong đĩa, trong không khí toát lên vẻ ngại ngùng im lặng.
- "Chuyện gì vậy! Chị làm sao vậy hả!! Trình Ương Ương!!"
Cô ta mắng tôi trong lòng.
- "Không phải tỏ tình sao! Tỏ tình thành ra thế này! Tối qua tôi nói hết nước hết cái là cho chó ăn à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!