Chương 73: (Vô Đề)

Giang Úc mang theo mệt mỏi về đến Giang gia, hắn đưa áo khoác cho Dì Liễu, chỉ mặc mỗi áo sơ mi và quần âu.

Đúng lúc này điện thoại vang lên, đều là đám Chu Dương, Hứa Điện rủ hắn đi chơi.

Giang Úc nhìn lướt qua rồi ngoảnh mặt đi, rút một điếu thuốc ra hút. Hắn bỗng ngẩn người nghĩ tới cô gái tựa vào lan can ở sân bay, nhất định là hắn gặp ảo giác rồi.

Dì Liễu treo áo khoác lên rồi vào bếp lấy đồ ăn khuya, may mà Giang Mạn Mạn chờ không nổi đã ngủ mất, nếu không thì không biết cô nhóc này sẽ nháo anh trai đến mức nào. Thấy Giang Úc mệt mỏi như vậy, Dì Liễu cũng không muốn nhắc tới chuyện của Giang Mạn Mạn nữa.

Vị thiếu gia này đi một lần là cả 5 năm, tuy rằng đã dần tiếp nhận công việc của tập đoàn nhưng rất hiếm khi về nước. Mấy năm nay đều là người trong nhà qua Mỹ thăm hắn.

"Ăn chút cháo nhé." Dì Liễu đặt bát xuống bàn, nhẹ giọng nói.

"Vâng."

Giang Úc vẫn ngậm điếu thuốc, tay cầm muỗng quấy cháo, sườn mặt lãnh ngạnh trầm tư giống như đang suy nghĩ.

Dì Liễu cũng không tiện quấy rầy, an tĩnh đứng chờ ở phía sau. Điện thoại trên bàn kêu lên hai tiếng, lại là một tin nhắn wechat.

Avatar người gửi đến là một màu trắng xám, ID là Vân Lục.

Dì Liễu thấy Giang Úc đột nhiên ngồi thẳng người, thả cái thìa xuống rồi vội vàng bấm điện thoại.

Vân Lục đột nhiên gửi tới một tin nhắn rất kỳ quái, Giang Úc bẻ gãy cả điếu thuốc, lập tức trả lời.

Giang Úc: Cậu không block tôi?

Giang Úc: Cậu đang ở đâu?

Giang Úc gửi tin nhắn đi rồi an tĩnh nhìn chằm chằm vào avatar màu trắng xám đó, sau đó bấm vào tài khoản của đối phương. Vòng bạn bè của cô gái trống rỗng.

5 năm trước, cũng là tài khoản này, đã đăng một bài viết.

[Tôi muốn kết hôn, tôi rất yêu anh ấy, tôi muốn đi cùng anh ấy.]

Sau đó, hắn bị block. Một tin tức cũng không biết.

Giang Úc vẫn luôn muốn xoá tài khoản này đi, nhưng rồi lại không làm vậy, không biết vì sao nhưng tài khoản này đã nằm trong danh sách bạn bè của hắn cho tới tận hôm nay..

"Thiếu gia, còn không ăn thì cháo sẽ nguội mất..." Dì Liễu nhỏ giọng nhắc nhở, Giang Úc vứt điếu thuốc vào gạt tàn rồi đứng dậy: "Không ăn nữa, dì dọn đi!"

Sau đó hắn đi thẳng lên cầu thang, vali cũng không mang theo mà chỉ cầm mỗi chiếc điện thoại. Dì Liễu bưng bát cháo lên, ngoảnh đầu nhìn theo bóng lưng đang chầm chậm bước lên lầu. Trong lòng thầm nghĩ 'thiếu gia càng ngày càng lãnh đạm'. Hờ hững tới nỗi về nhà mà cũng chẳng buồn hỏi chuyện của Mạn Mạn.

Dì Liễu thở dài, lại nghĩ tới Giang Lục tiên sinh bị con trai cường ngạnh kéo về hậu đài. Cũng may tiên sinh tuy nghiêm khắc, nhưng lại rất dung túng và chiều chuộng hai đứa con, đổi thành gia đình khác thì sợ là hai cha con đã từ mặt nhau rồi. Không ai biết được lý do vì sao thiếu gia vừa mới xuất ngoại được một thời gian mà đã quay đầu làm như vậy đối với cha ruột của mình.

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên rất lâu, hơi nước mờ mờ ảo ảo. Người đàn ông tr*n tr** đứng dưới vòi nước nóng, ngửa đầu cho nước chảy xuống mặt, xuống cổ, xuống cơ bụng và cả h* th*n. Tay hắn chống lên vách tường, quay đầu nhìn chiếc điện thoại đang nằm an tĩnh trên bồn rửa mặt.

Không có thông báo.

Một lúc sau Giang Úc tắt nước, quấn khăn quanh người rồi đứng ở trước gương. Hắn lại nhìn điện thoại, không một chút động tĩnh.

Giang Úc dùng sức siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Sau đó bấm vào wechat, tìm khung chat với Vân Lục rồi bấm gọi.

Không có người nghe máy.

Hắn chần chừ một lát rồi lại bấm gọi video. Trong lúc chờ đợi cuộc gọi được chuyển tiếp, Giang Úc nhấc tay lau nước trên mặt, an tĩnh nhìn vào trong gương.

Người đàn ông trong gương đã rút đi sự ngông cuồng non nớt của thiếu niên, nhiều thêm vài phần trầm ổn, đôi mắt hẹp dài sâu hun hút.

Đáng tiếc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!