Ông cụ Khâu là người có tiếng nói trong rất nhiều gia tộc hào môn Lê Thành, ông là người đã đưa mối quan hệ với Giang gia lên mức tốt nhất, chính vì thế cho nên Khâu Linh Thải mới có thể định ra hôn ước với Giang Úc, trở thành vị hôn thê của Giang Thái tử gia. Tuy rằng hiện tại hai nhà đã huỷ hôn, nhưng mối quan hệ thì vẫn còn tồn tại ở đó.
Khâu Linh Thải mặc một bộ lễ phục màu đỏ, minh diễm động lòng người. Ngoại trừ gương mặt đơ như xác chết.
Con trai trưởng Khâu gia chỉ có một cô con gái duy nhất, con trai út Khâu gia thì lại chỉ có duy nhất một cậu con trai. Nên cho dù Khâu Quyến Đông không có chí tiến thủ, ăn chơi trác táng ph*ng đ*ng. Nhưng khi xuất hiện trước mặt người ngoài thì vẫn là một bộ dạng ôn hoà văn nhã.
Hắn cũng rất thân cận với ông cụ Khâu, ngoại trừ hiện tại hắn không được chia cổ phần của Khâu gia thì ông cụ vô cùng sủng ái yêu thương hắn.
Khâu Linh Thải và Khâu Quyến Đông là cháu gái và cháu trai được ông cụ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, tất nhiên sẽ là người thay ông cụ tiếp khách.
Hai người đứng ở cửa, vừa nói chuyện phiếm với nhau vừa tiếp đón khách tới. Vân Xương Lễ dẫn theo Trình Tiêu tới, cô ta vừa nhìn thấy Khâu Quyến Đông lập tức chạy tới sà vào lòng hắn. Khâu Quyến Đông hờ hững đưa tay ra đỡ Trình Tiêu, không thấy Trình Kiều tới liền cong môi cười lạnh một tiếng.
May là bà già đó không tới, hắn ta thật sự không muốn nhìn thấy Trình Kiều thêm một lần nào nữa. Trình Kiều còn gửi tới rất nhiều tin nhắn nói bóng nói gió muốn hẹn hắn 'gặp mặt' thêm một lần nữa. Trình Tiêu chu môi nũng nịu: "Dạo này người ta chẳng được gặp anh gì cả~~~."
"Bận!" Khâu Quyến Đông nhàn nhạt trả lời, ngẩng đầu chào hỏi Vân Xương Lễ. Ông mỉm cười nói: "Mấy người trẻ tuổi các cháu nói chuyện nhé, chú sang bên kia tìm ba cháu."
"Vâng!" Khâu Quyến Đông gật đầu, Vân Xương Lễ nhìn Trình Tiêu một cái, muốn cô để ý tình hình một chút, vừa mới tới đã ôm ôm ấp ấp treo trên người đàn ông.
Trình Tiêu sợ hãi, buông lỏng hai bàn tay đang bám trên cổ Khâu Quyến Đông rồi đứng thẳng dậy. Hắn ta khẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, vỗ bả vai Trình Tiêu bảo cô ta nói chuyện với Khâu Linh Thải.
Trình Tiêu vừa nhìn thấy Khâu Linh Thải là lại nhớ đến khuôn mặt buốt giá của Giang Úc, rồi sực nhớ tới câu nói Giang Úc gọi Vân Lục là vợ.
Vậy là Giang Úc và Vân Lục yêu đương sao? Nhưng rõ ràng Giang Úc và Khâu Linh Thải còn có hôn ước mà?
Trình Tiêu bừng tỉnh, đang muốn nói thêm vài câu để thăm dò Khâu Linh Thải thì ngoài cửa bỗng xôn xao ồn ào. Khâu Quyến Đông đứng bên cạnh cũng thẳng lưng, ánh mắt nhìn thẳng ra ngoài.
Trình Tiêu quay đầu lại thì thấy một thân ảnh cao gầy đang chậm rãi tiến vào, khí chất xuất chúng. Khi đi đến cửa thì nghiêng đầu mỉm cười rồi gật đầu với người đón tiếp. Lễ phục đen dài càng làm cô gái đó trông cao hơn, nổi bật làn da trắng nõn, mịn màng như một khối ngọc mỡ dê, cả cơ thể giống như đang chìm trong một tầng ánh sáng lung linh. Một khắc nhìn thấy khuôn mặt của cô gái đó, Trình Tiêu hận không thể xông lên xé nát khuôn mặt đó ra.
Đây là Vân Lục sao? Là người đã từng bị cô ta tính kế, chọc cho phát rồ chỉ biết cáu giận rồi làm khùng làm điên sao?
Khâu Quyến Đông nhìn Vân Lục không chớp mắt càng khiến Trình Tiêu điên tiết hơn, trong cơn giận dữ, cô ta túm lấy cánh tay Khâu Quyến Đông lắc lắc, nhưng chẳng nhận lại được một chút phản ứng nào. Hắn ta giật tay ra chỉnh lại tay áo, cổ áo rồi tiến lên vài bước tới trước mặt Vân Lục, mỉm cười: "Vân tiểu thư!"
Vân Lục sửng sốt nhìn người đàn ông mặc tây trang, đeo giày da đột nhiên xuất hiện trước mặt, nhẹ giọng lên tiếng: "Xin chào!"
Vân Lục quả thật rất hợp với màu đen, làn da trắng như vậy, mịn màng như vậy. Hơn nữa bộ lễ phục này khéo léo khoe triệt để toàn bộ dáng người của cô. Nụ cười trên môi Khâu Quyến Đông càng sâu thêm: "Cảm ơn em tới tham dự đại thọ của ông nội tôi, tôi dẫn em tới khu nghỉ ngơi chờ nhé? Ba của em..."
"Không cần." Một giọng nói kiêu ngạo cắt ngang câu nói của Khâu Quyến Đông, người đàn ông mặc một cây đen tiến tới, ôm lấy eo của Vân Lục. Đầu ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc đang cháy dở, Giang Úc nhìn Khâu Quyến Đông, kiêu ngạo nhướng mày.
Khâu Quyến Đông sửng sốt, lúc này hắn ta mới nhớ ra Giang gia và Khâu gia đã giải trừ hôn ước rồi. Khâu Quyến Đông nhìn chằm chằm bàn tay đang ôm lấy eo Vân Lục, trong lòng thầm tặc lưỡi, thật đáng tiếc.
Vân Lục nghiêng đầu nhìn thấy là Giang Úc thì thở phào nhẹ nhõm, thiếu chút nữa cô đã lấy túi xách đánh cho đầu hắn nở hoa rồi. (Kiểu Giang Úc đột nhiên tới ôm eo mà Vân Lục không biết là ai, nghĩ là kẻ háo sắc nào đó nên đang chuẩn bị đánh ấy...)
Giang Úc cúi đầu nhìn Vân Lục rồi 'hừ' một tiếng: "Nhìn cái gì? Chờ lát nữa anh thu thập em."
Giang Úc nói xong cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn Khâu Quyến Đông một cái, ôm eo Vân Lục trực tiếp rời đi, Vân Lục theo quán tính không thể không đi theo bước chân Giang Úc, bàn tay ôm eo cô cũng không chịu để yên, lướt một đường lên rồi hung hăng đè lên tấm lưng trần. Vân Lục cứng đờ cả người.
Giang Úc híp híp mắt, hắn quay trái quay phải rồi chỉ vào một cô thiên kim cách đó không xa: "Cô! Lại đây!"
Ngữ khí của Giang Úc nghe rất đáng sợ, cô thiên kim kia vốn dĩ đang nhìn lén hắn lập tức hoảng sợ, nhưng không có gan từ chối, cẩn thận tiến lại gần rồi len lén nhìn Vân Lục. Giang Úc hất cằm, kiêu ngạo lên tiếng: "Cởi áo khoác của cô ra cho tôi!l
"Hả?" Cô thiên kim kia trông rất ngạc nhiên, những người đứng gần đó cũng quay sang nhìn. Cô ta cắn cắn môi, dưới ánh mắt lạnh lẽo của Giang Úc mà chậm rãi cởi áo choàng đen ra đưa tới. Giang Úc rũ ra rồi khoác lên vai Vân Lục, trực tiếp che khuất tấm lưng xinh đẹp của cô.
"Lát nữa sẽ bồi thường cho cô, cuốn xéo!" Giang Úc ôm eo Vân Lục đi về phía phòng nghỉ. Cô thiên kim kia đáng thương rời đi, Giang Thái tử gia bắt nạt người khác công khai nhưng không có một ai dám hé răng nói nửa lời. Vân Lục cũng ngậm miệng im thin thít, cô động động bả vai.
Giang Úc giữ chặt người cô, 'hừ' một tiếng.
"Em cmn dám ăn mặc như thế này ra ngoài, em muốn chết có phải không?"
Vân Lục: "Không muốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!