Vân Lục làm một giấc mộng, trong mộng nàng là cái bát diện linh lung, sẽ nói sẽ cười sẽ khôi hài vui vẻ, EQ rất cao, thuận lợi mọi bề người, từ đọc sách thời đại liền tích lũy rất nhiều bạn bè, nhân mạch, nhốt đánh vào rất nhiều vòng, lấy lòng phụ thân, thu thập mẹ kế, đã từng, kế tỷ được đến quá, nàng đều đoạt trở về.
Nàng thành lệnh người hâm mộ Vân gia thiên kim, mà không phải cái kia mang theo của hồi môn cũng tìm không thấy trượng phu, kẻ đáng thương.
Vân Lục nghe tiếng chuôn mở mắt ra, nhìn trong tiếng chuông vang lên thiếu niên thiếu nữ chạy tán loạn, Phi Dương Lam mặc giáo phục màu trắng, vạt áo của giáo phục quăng mặt Vân Lục, xúc cảm chân thật. Nàng duỗi tay s* s**ng gương mặt.
"Rầm --" âm thanh kéo ghế dựa.
"Nhanh lên, sách vở của tớ đâu, dựa, son môi của cậu, chùi đi chùi đi."
"Lão sư tới." Lâm Du từ dãy một phóng qua cái bàn nhảy đến dãy hai, trong miệng hô to, rơi xuống đất mà chạy, đi ngang qua Vân Lục, bước chân dừng lại. Cúi đầu nhìn Vân Lục.
Vân Lục ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Lâm Du, hắn mang theo một chút châm chọc, sách một tiếng, trực tiếp xẹt qua đi.
Ngay sau đó, Trình Tiêu cầm một lọ sữa bò, dẫm tiến vào, chậm rì rì mà đi vào trướt mặt Vân Lục, thấy nàng tỉnh, có điểm kinh ngạc.
"Cho em."
"Không ăn cơm cũng phải uống chút gì đó." Nàng buông sữa bò, còn sờ sờ đầu Vân Lục.
Vân Lục theo phản xạ liền tránh đi.
Trình Tiêu sửng sốt, tay ở giữa không trung cứng đờ vài giây.
Nàng cúi đầu, ôn nhu mà nhìn Vân Lục.
Phía sau người bất mãn.
"Trình Tiêu, cậu ta không uống cũng đừng cho cậu ta."
"Em cậu bệnh tự kỷ lại nghiêm trọng."
"Mặc kệ cậu ta, ngày hôm qua cũng dám khi dễ em gái của Giang Úc, hôm nay tan học Giang Úc khẳng định gϊếŧ chết cậu ta."
"Trình Tiêu, đến lúc đó cậu đừng cầu tình."
Thanh âm bốn phương tám hướng, bốn phương tám hướng tầm mắt cũng hướng nơi này quét. Những cái ánh mắt cùng thẳng tắp mà chọc đến Vân Lục trên người, nàng phản xạ tính mà ôm lấy cánh tay, tưởng vùi đầu đi xuống.
Chờ những cái âm thanh mắng chửi người châm chọc mắng chửi người hơi chút yếu đi một ít, Trình Tiêu mới mang theo bất đắc dĩ ý cười, chậm rì rì mà nói: "Các cậu đừng nói như vậy, ngày hôm qua tớ thay em gái đi tạ tội."
Nói xong, nàng tiếp tục chị em tình thâm, xoa xoa đầu Vân Lục, "Ngoan, sữa bò uống đi, chỗ chị có bánh quy...."
"Bang --" Vân Lục chụp lấy tay nàng.
Trình Tiêu lại lần nữa sửng sốt.
Vân Lục từ khuỷu tay ngẩng đầu, nhìn về phía nàng, lạnh lùng thốt: "Lấy đi."
Nàng tiếng nói không lớn, chung quanh không bao nhiêu người nghe thấy. Trình Tiêu bị xem đến có điểm lăng, nàng cong môi, phảng phất liền chờ câu này, dường như nàng nói xong nàng mới yên tâm, vì thế nàng sau này đi.
Đi rồi không hai bước.
"Bang --" mềm hộp sữa bò ném tới sau lưng Trình Tiêu.
"Dựa?"
"Đây là cấp mặt không biết xấu hổ."
"Trình Tiêu, mất công cậu đối đãi với nó tốt như vậy." Chung quanh bạn học phấn khởi, sôi nổi vì Trình Tiêu nói chuyện. Bước chân Trình Tiêu ngừng lại, vài giây sau, nàng khom lưng, nhặt đi hộp sữa bò, cười khổ một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!