"Suỵt~" Ôn Chúc Ảnh nắm lấy tai heo, dừng lại ở cửa.
Cô nhảy từ trên lưng heo xuống, vuốt mặt một cái, đang định lên tiếng thì một người lao ra, là nữ chủ nhân của căn viện mà họ đang ở.
"Heo của tôi, lại chạy mất rồi, cuối cùng cũng tìm thấy!"
Ôn Chúc Ảnh kinh hãi trong lòng, nhào tới, ôm chầm lấy cổ heo, che chở như gà mẹ bảo vệ con:"Nó tự chạy đến tìm tôi đấy!"
Nữ chủ nhân vẻ mặt đầy nghi hoặc, không chắc chắn hỏi:"Nó tìm cô?"
Ôn Chúc Ảnh gật đầu lia lịa:"Đúng đúng đúng!"
[Tôi làm chứng, đúng là heo tìm Ôn Bạch Liên trước...]
[Hôm nay cô ta đạp trúng cứt ch. ó rồi, không những không bị heo húc c.h.ế.t, ngược lại suýt chút nữa húc c.h.ế. t con heo!]
[Chị cứ tin cô ta đi, heo tìm cô ta, không sai đâu.]
Chỉ nhìn chữ thôi cũng đủ thấy được sự chấn động và bất đắc dĩ trong lòng họ.
Đám hắc fan của Ôn Chúc Ảnh nhớ lại chuyện nửa tiếng trước, vẫn còn hơi bàng hoàng.
Đám hắc fan bọn họ, túc trực trước màn hình, chỉ là để chờ xem Ôn Chúc Ảnh bước đường cùng khóc lóc ỉ ôi.
Khi một con heo đột nhiên lao vào đám đông, khiến mọi người sợ c.h.ế. t khiếp, ngay sau đó lao thẳng về phía Ôn Chúc Ảnh, đám hắc fan bọn họ kích động hét hò ầm ĩ, hy vọng con heo này húc c.h.ế. t cô.
Họ còn tưởng rằng, Ôn Chúc Ảnh sẽ trở thành người đầu tiên bị heo húc c.h.ế. t trên sóng truyền hình.
Thế nhưng... Ôn Chúc Ảnh động tác linh hoạt nhảy phắt một cái, đã leo lên lưng nó, nắm lấy tai heo, hưng phấn nói:"Đi thôi đi thôi, tôi tìm thấy xe rồi!"
Động tác đó, gọi là một sự dứt khoát!
Tư thế đó, gọi là một sự thuần thục!
Mẹ kiếp, đám hắc fan bọn họ, cũng có lúc nhìn lầm!
Nữ chủ nhân không ngờ Ôn Chúc Ảnh lại như vậy, dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành:"Đuôi con heo này bị đứt một đoạn, là do trước đây tôi bắt heo làm đứt. Cảm ơn cô đã giúp tìm về, có thể trả lại cho chúng tôi không?"
Ôn Chúc Ảnh quay lại nhìn đuôi heo, quả thực có một đoạn bị đứt, chứng tỏ nữ chủ nhân nói không sai.
Nếu ở mạt thế, mọi người mới không thèm quan tâm bộ quy tắc này, ai thực lực mạnh, cướp được đồ thì là của mình.
Nhưng thế giới này là thế giới hòa bình, đồ của người khác phải trả lại cho người khác.
Nhưng cô luyến tiếc quá, cụp mắt xuống, nói:"Cho chị rồi, tôi sẽ không có thịt ăn."
Nữ chủ nhân bị chọc cười, nói với cô:"Có thịt ăn! Bữa tối hôm nay nấu, rất nhiều thịt đấy!"
"Thịt! Có thịt! Ở đâu vậy?"
Mắt Ôn Chúc Ảnh lập tức sáng rực lên, lập tức buông lỏng cổ heo, đứng phắt dậy, ngửi mùi thơm chạy vào trong viện.
Đi ngang qua cửa viện, Tống Chi Chi ngửi thấy mùi phân heo, lập tức dùng tay ghét bỏ phẩy phẩy trước mũi.
Thấy Bạch Nhất Nhất dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, cô ta lập tức nở nụ cười dịu dàng, nói:"Người về là được rồi, chúng ta dọn cơm thôi."
Bạch Nhất Nhất "Ồ" một tiếng, chạy theo vào trong viện.
Ôn Chúc Ảnh vốn định ngồi xuống ăn luôn, bị một trưởng bối nhắc nhở thay quần áo rồi hẵng ra ăn, cô lại nhịn đói thay một chiếc áo có cúc và quần dài rồi mới ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!