Chương 32: Từng Chút Một Cho Ưng Phi Phi Ăn Rác

Động tác vừa nhanh vừa mạnh, không có nửa điểm chần chờ.

"Aaaa!!!"Ưng Phi Phi chỉ kịp hét lên một tiếng, bởi toàn bộ đầu, thậm chí cả nửa người của cô ta đã bị ấn vào thùng rác.

Thùng rác rất to, có thể chứa được cả một người.

Doanh Tử Khâm giơ chân đá phát nữa.

"Rầm.

" Ưng Phi Phi đã bị rác bao phủ hoàn toàn.

Tất cả mọi người đều sững sờ, không phản ứng kịp.

Họ ngơ ngác nhìn Doanh Tử Khâm xắn tay áo, tiện tay cầm hai túi rác bên cạnh lên rồi lôi Ưng Phi Phi ra khỏi thùng rác.

Tay còn lại nhặt quả táo rơi trên mặt đất, đưa cho Ưng Phi Phi.

Ưng Phi Phi hít một hơi, miệng cô ta tràn ngập mùi rác hôi thối.

Cô ta mở to mắt, liều mạng lau, nhưng dù thế nào cũng không thể lau sạch nó, cô ta đành phải ăn quả táo kia.

Chung Trí Vãn cuối cùng cũng hoàn hồn, tức giận nói: "Doanh Tử Khâm, cậu làm gì thế?! Còn không mau kéo cậu ta ra?"Chung Trí Vãn là lớp trưởng, lại còn là nữ thần của Thanh Trí.

Lời cô ta nói, học sinh lớp anh tài đều nghe theo.

Hơn nữa, những gì Doanh Tử Khâm làm cũng khiến họ cảm thấy quá đáng.

Không trực nhật đã đành, lại còn động tay động chân với bạn bè trong lớp? Vài nam sinh tiến tới, nhưng Doanh Tử Khâm đột ngột quay lại.

Cô cau mày, tỏa ra khí lạnh, ánh mắt sắc bén, ngay cả lớp phó thể dục cao 1m9 cũng không thể không lùi lại.

Nhất thời, không ai dám nhúc nhích.

Doanh Tử Khâm thu hồi ánh mắt, nhìn xuống Ưng Phi Phi đang dính đầy rác rưởi: "Ăn ngon không?"Cuối cùng Ưng Phi Phi cũng có thể nói được, cô ta gào khóc trong tuyệt vọng, điên cuồng hét lên: "Doanh Tử Khâm!!! Mày bị điên à! Mày là đồ điên !!!"Không phải cô ta chỉ xé mấy cuốn sách rồi ném vào thùng rác thôi sao? Thế có tính là gì? Không ngờ Doanh Tử Khâm lại làm thế với cô ta?"

Tao bị điên đấy.

" Doanh Tử Khâm cúi đầu, cười lạnh: "Nên đừng có đụng đến tao.

"Ngay khi Ưng Phi Phi định hét vào mặt cô, thì một tay cô đẩy ra, Ưng Phi Phi lại lăn vào thùng rác.

Doanh Tử Khâm bỏ hai túi rác trên tay xuống, lấy nước rửa tay từ trong cặp ra, thản nhiên nói: "Bẩn quá đi mất."

"! "Phòng học im lặng trong phút chốc.

Môi của Chung Trí Vãn run lên, cô ta cố gắng lấy bình tĩnh: "Đỡ Ưng Phi Phi dậy đi.

"Mấy nam sinh kéo Ưng Phi Phi ra xong đều nhanh chóng lùi lại.

Thối quá! Đồng phục và áo khoác của Ưng Phi Phi đều dính rác, thậm chí tóc của cô ta còn bị dính dầu.

Đúng là khủng khiếp.

Ưng Phi Phi lớn từng này, chưa bao giờ chịu uất ức đến vậy.

"Doanh Tử Khâm, mày chết chắc rồi, tao nói cho mày biết, mày chết chắc rồi!" Cô ta vừa chạy đi vừa khóc: "Tao sẽ báo cáo với giáo viên, tao muốn mày cút khỏi lớp anh tài!"Chung Trí Vãn cau mày không nhìn theo: "Mọi người quét dọn qua đã rồi hẵng học bài.

"Các bạn trong lớp nhìn nhau, nghe theo sự sắp xếp, nhưng họ đều ý thức được không nên đi tìm Ưng Phi Phi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!