Editor: Lemonade
Ngô Hoàng không nhớ rõ đêm đó đã kết thúc như thế nào, anh chỉ nhớ rõ ba Vạn mẹ Vạn và bà ngoại cũng tới. Thế nhưng họ dường như không phát hiện đứa con trai, đứa cháu trai này mà vui vẻ như chim nhỏ, nhảy chung với Vạn Vạn Tuế.
Lúc sau nhớ ra còn có anh nữa thì muốn kéo lại nhảy cùng, Ngô Hoàng bị dọa trực tiếp bỏ chạy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chết cũng được, nhảy từ trên lầu xuống chết cũng được, nhưng đừng có mơ mà rủ anh đi khiêu vũ!
Đêm khuya tĩnh lặng, nhà họ Vạn lên đèn. Vạn Vạn Tuế lay cơ thể mệt mỏi ngồi ở bàn học, lấy ra quyển nhật ký. Bởi vì cô chưa học đủ chữ cho nên mẹ Vạn mua cho cô nhật ký tranh vẽ. Tuy cũng có thể ghi chép sự việc nhưng chỗ trống chủ yếu dùng để vẽ tranh.
Vạn Vạn Tuế nghiêm túc nhớ lại một ngày ở nhà trẻ. Cô đem những cây bút chì màu sắc rực rỡ lần lượt đút vào máy gọt bút chì bằng điện. Vẽ lên vài nét thì cảm thấy không hài lòng nên dùng cục tẩy chạy bằng điện bôi bỏ, cuối cùng dùng máy hút bụi chạy bằng điện hút tẩy thừa vào.
"Vạn Tuế đang lắp đặt thiết bị à?" Ngô Hoàng chân thành nói ra sự nghi hoặc.
Trước kia anh muốn gọt bút chì thì đều là ba Vạn dùng dao gọt cho, cũng có xài tẩy đấy nhưng mà không phải loại chạy bằng điện. Có đôi khi cũng dùng hồ dán nữa, cho dù có tẩy thừa thì cũng thổi là đi thôi. Nếu vô tình tức giận thì sẽ dùng nước bọt cọ thật mạnh.
Cho nên anh rất không hiểu nổi là chỉ việc vẽ thôi mà sao Vạn Vạn Tuế làm ra nhiều tiếng động như thế.
"Vạn Tuế đang làm bích họa* bằng cách khoét tường à?" Ngô Hoàng lo lắng giống như một người cha già, anh sợ em gái hung hãn của mình khoét nát cái tường.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
(*): Bích họa tức fresco, tranh được vẽ trên diện tích lớn, thường là trên tường. (Wiki)
"Anh đến từ Đôn Hoàng à? Nói nhảm nhiều quá*!" Vưu Giai thấy anh phiền muốn chết, cô còn đang nhẩm công thức nữa, "Học Tiếng Anh xong rồi hả? Chính Trị học xong luôn? Toán Lý Hóa hiểu hết chưa? Bíp bíp bíp bíp bíp..."
(*): Đôn Hoàng là nơi có nhiều bích họa, "nhiều bích họa" ( ) đồng âm với "nói nhiều" ( ). Cả câu dùng để chỉ người nói nhiều lời nhảm nhí, dư thừa. (Baidu)
Trong những tiếng bíp đó, Ngô Hoàng bị Vưu Giai nắm đầu.
---
Sáng ngày thứ hai, bởi vì bánh xe sau của ba Vạn vẫn còn bỏ nhà ra đi nên Vạn Tuế được ba dẫn đi xe bus bên ngoài tiểu khu.
Rất gần, đứng cũng được. Nhưng khi lên xe, Vạn Vạn Tuế nghiêm túc quẹt thẻ.
Bộ dạng nhỏ xíu nghiêm túc làm cho tài xế phải nín thở.
Nếu như không phải được ba Vạn ôm, chân ngắn lơ lửng thì sẽ càng tốt hơn.
Vạn Vạn Tuế cho rằng mình khỏe mạnh đứng đắn cho nên không nhận sự nhường chỗ ngồi. Tay bé nắm chặt lấy trụ inox trong xe trông như một cây nấm xù.
Biểu cảm kiên định nghiêm nghị.
Cái cô đang cầm không giống cây trụ.
Mà là giống cờ lệnh của tam quân.
Tuy nhiên, có một vấn đề...
Ba Vạn xấu hổ nhìn chỗ ngồi còn trống đằng sau, cẩn thận từng li từng tí khích lệ: "Vạn Tuế, chỗ này còn ghế trống nè. Con ngồi xuống một cái, được không?"
Xe buýt đã đến công ty của ba Vạn, hơn nữa trạm dừng cách nhà trẻ Đế Quốc cũng rất gần. Ba Vạn nghĩ cách tôi rèn Vạn Vạn Tuế nên không xuống xe mà để cho Vạn Vạn Tuế tự mình xuống.
Khi cô xuống thì cũng không vội đi vào nhà trẻ mà đứng nguyên tại chỗ, nhìn xe buýt đi xa rồi cúi người thật sâu chào.
"Ah!" Vốn dĩ ba Vạn đang đau lòng con gái nhà mình nhưng khi thấy Vạn Vạn Tuế ngoan ngoãn như vậy, còn cúi đầu chào ông khi rời đi thì cảm xúc mãnh liệt trào ra không thu lại được. Ông nhấn chuông xe buýt, xin tài xế dừng xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!