Chương 43: (Vô Đề)

Sách giáo khoa tự mình Vạn Vạn Tuế biên soạn tổng cộng chỉ có bốn trang, tờ cuối cùng theo lý thường hẳn là đến phiên anh trai cô

- Ngô Hoàng đọc.

Gương mặt Ngô Hoàng chán đời bi quan, không tình nguyện nhìn bức tranh niệm: "Hai đầu heo, một lớn một nhỏ. Heo nhỏ không chú ý đến heo lớn, heo lớn buồn rồi."

Âm thanh tình cảm phong phú hoàn toàn đối lập với mãnh nam Ung Dập đọc mà suýt khóc lúc nãy. Còn trước Ung Dập nữa là bạn nhỏ Hạ Vị Mãn viết một ngàn chữ xoay quanh khổng tước nhỏ, hay Phó Sâm tự bổ não ra câu chuyện ba chú gấu che miệng cảm động cũng không cách nào sánh được.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ung Dập cong môi, nhìn khá hả hê, chắc chắn Ngô Hoàng bị em gái của nó phê bình rồi.

Nhưng mà Vạn Vạn Tuế lại buông sách giáo khoa xuống, vỗ vỗ bàn tay bé nhỏ: "Đọc rất hay."

Đọc rất hay?

Ba vị phụ huynh khác đối với việc Vạn Vạn Tuế khen ngợi Ngô Hoàng cảm thấy bất mãn, nhất là học tra họ Ung nào đó, cậu kích động vỗ vỗ lên sách giáo khoa, thu hút sự chú ý của Vạn Vạn Tuế.

Cậu thành công rồi.

Thành công, thành công làm cho Vạn Vạn Tuế nhìn thấy Ung Ân giúp anh gian lận chép vào sách giáo khoa.

"Trò có thể nói mình không làm, nhưng trò không được lừa gạt cô giáo." Mặt Vạn Vạn Tuế không cảm xúc nhưng bàn tay nhỏ bé lại vô cùng đau đớn vỗ bụng, dùng biên độ lắc lư của bụng bày tỏ cô rất buồn vì học trò mình gian lận! Thất vọng!

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ung Dập không dám lên tiếng, cúi đầu, không chịu khai ra rốt cuộc là ai cung cấp dịch vụ gian lận cho cậu.

Ung Ân không nhìn được nữa, cậu muốn giơ tay chủ động thừa nhận.

Ung Dập lại biết nhận sai trước: "Gian lận là anh không đúng. Anh tìm người giúp anh gian lận, người đó cầm tiền bỏ chạy rồi."

Ngô Hoàng ở một bên: "Ha ha ha."

Nét vẽ của em gái anh dễ hiểu vậy mà còn mời người tới giải cho, đúng là đồ đần.

Ung Dập cắn răng nhận lấy cười nhạo từ đối thủ một mất một còn của mình. Sau đó cậu liếc mắt cảnh cáo, ra hiệu thằng em ngốc của mình câm miệng, không cần nhiều lời.

Mắt Ung Ân lập tức đỏ lên, nói khẽ: "Anh..."

Quản gia ôm gấu nhỏ ngồi ở một bên đưa khăn giấy cho cậu.

Gian lận đương nhiên phải phạt, hơn nữa còn phải phạt nghiêm hơn. Vạn Vạn Tuế nghiêm gương mặt nhỏ tuyên bố: "Ghi tên của trò hai mươi lần rồi nộp cho cô."

Người giàu tên có hai mươi tám nét*

- Ung Dập ngã xuống. Đối với thành tích vô cùng coi trọng

- Phó Sâm và bạn nhỏ Hạ Vị Mãn tiếp tục kháng án.

(*) Tên của Ung Dập:

Vạn Vạn Tuế nâng tay béo lên rồi hạ xuống, tuy còn nhỏ nhưng hiệu quả rõ rệt làm cho Phó Sâm và Hạ Vị Mãn lập tức an tĩnh. Sau đó cô mở miệng: "Mọi người đọc đều rất tốt, nhưng ba trò lại kể chuyện của mình, bé phụ huynh Ngô Hoàng lại đọc câu chuyện trong bức tranh của cô."

Vạn Vạn Tuế trắng đen rõ ràng mở to mắt nhìn Phó Sâm, Hạ Vị Mãn và còn có Ung Dập.

Cuối cùng mới nhìn Ngô Hoàng, "Thế nhưng mà câu chuyện cô vẽ ra, lại là câu chuyện lớn lên của bé phụ huynh Ngô Hoàng."

Ngô Hoàng nhướng lông mày, khó tin cầm sách giáo khoa lên chỉ vào đầu heo lớn đang cười ngốc: "Em vẽ anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!