Trong phòng của Vạn Vạn Tuế, ngồi giữa là cái bé phụ huynh tham gia học bổ túc, phía sau của từng người tương ứng với: Phó Tinh Thần đang tràn ngập lo lắng cho ba ba Mặt Trời Dài, Ung Ân không có ý nghĩ đen tối chỉ muốn nhìn lén anh trai và quản gia đang ôm gấu Brown.
Ngô Hoàng bưng một bàn trái cây và nước uống đi đến, chia cho mọi người đang ngồi dự thính rồi sau đó quay người ngồi xuống vị trí nghe giảng, mặt bi quan chán đời sống không hề luyến tiếc.
Ung Dập nhìn Ngô Hoàng không vui thì mình lại vui, lấy sách giáo khoa ra đặt sang một bên làm gối. Lúc cậu chuẩn bị thoải mái nằm xuống thì phát hiện vậy mà Ngô Hoàng còn ngủ nhanh hơn mình, thoải mái hơn nữa.
Đáng ghét, kẻ thủ một mất một còn của anh so với anh còn học tra hơn! Ung Dập lặng lẽ nhớ kỹ điểm số giữa cậu và học tra Ngô Hoàng là 0:1, sau đó oán hận nằm xuống.
Bên kia, Phó Sâm ngoài miệng nói không muốn học bổ túc nhưng cơ thể lại rất thành thật mở sách giáo khoa ra, chịu khó cố gắng nghiêm túc tiến hành chuẩn bị bài.
Mà bên cạnh ông, một vị ưu tú khác là bạn nhỏ Hạ Vị Mãn nhìn thấy ông cố gắng như thế cũng không cam lòng thua kém, cô bé mở ra quyển sách giáo Vạn Vạn Tuế cho cô bé sau khi mua bút vẽ, cố gắng chuẩn bị bài cùng với Phó Sâm.
Reng reng reng!
Vạn Vạn Tuế bước chân ngắn, cầm đồng hồ báo thức tiến vào. Bạn nhỏ Hạ Vị Mãn và Phó Sâm đồng thời ngồi ngay ngắn, Ung Dập và Ngô Hoàng cũng lười biếng ngẩng đầu. Ung Dập ngáp một cái, Ngô Hoàng cũng ngáp theo.
Vạn Vạn Tuế đặt đồng hồ báo thức ngừng reo lên bàn, sao đó cởi dải lụa tiếp khách trên người ra, lúc cởi dải lụa ra thì khăn trùm đầu cũng theo đó tuột xuống, tóc của cô bé nổ tung. Ngô Hoàng trực tiếp bật cười, sau đó nhận ra em gái của mình nâng cao tinh thần đại ca nhìn mình chăm chú thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Ung Dập nhìn thấy Ngô Hoàng bị cô giáo Vạn Tuế dùng ánh mắt dạy dỗ thì cong môi, vừa định cười thì cũng nhìn thấy ánh mắt đại ca ấy nhìn mình chăm chú.
Hai học tra cúi đầu.
Đầu nổ tung cũng có chỗ tốt của đầu nổ tung, làm kiểu đầu này thì Vạn Vạn Tuế cách 100 cm càng gần. Vậy nên cô không cột tóc lên, kiểu tóc này có thể trực tiếp debut C vị* rock and roll luôn. Đứng trước mặt các bé phụ huynh: "Hiện tại sẽ bắt đầu học, mọi người lật sách giáo khoa trang thứ nhất."
(*) vị trí trung tâm.
Bởi vì không gian phòng có hạn nên số lượng bàn trẻ em của nhà họ Vạn cũng có hạn, hiện tại có được bốn cái bàn này là do ông ngoại của Vạn Vạn Tuế làm mấy ngày nay.
Cho nên Vạn Vạn Tuế không có bố trí bàn giáo viên của mình.
Cô trực tiếp đặt sách giáo khoa lên bụng nhỏ "hơi" ưỡn ra, lúc cô đứng lên thì dồn thành một khối to vịt hạnh phúc rắn chắc.
Phó Sâm thấy được chi tiết này, nhịn không được: "A."
Cô giáo Vạn Vạn Tuế nhạy cảm bắt được âm thanh không hài hòa với lớp học, đứng trước mặt Phó Sâm dù đang ngồi vẫn cao hơn mình, nghiêm túc mở miệng: "Bé phụ huynh Phó Sâm, trò lại a."
Phó Sâm cũng không có ý tứ hối cải. Cô giáo Vạn Tuế nhìn ông một hồi, quay người lấy máy đọc ba Vạn làm cho mình, lấy bút đọc chấm vào hình heo nhỏ trong sách, âm thanh lồng tiếng của ba Vạn lập tức vang lên: "Haha, haha, haha a."
Phó Sâm cứng đờ, trước kia không biết, hiện tại càng nghe càng thấy... tiếng cười của mình giống với tiếng heo bên trong máy đọc của Vạn Vạn Tuế.
"Không được học tiếng heo kêu." Vạn Tuế tắt máy đọc, nghiêm túc dặn dò bá tổng Phó ưa cười lạnh, sợ ông không hiểu còn nói chậm lại, gằn từng chữ từng chữ một, "Trò. Là. Người."
Phó Sâm biết rõ mình là người mím môi.
"Trò đọc trang thứ nhất đi." Cô giáo Vạn Tuế tha thứ, lập tức cho bé phụ huynh Phó Sâm một cơ hội đền bù khi kêu tiếng heo trong tiết của mình.
Phó Sâm cầm lấy sách giáo khoa, ánh mắt đặt vào trang thứ nhất một chữ cũng không có mà toàn là tranh:...
Đọc sao?
Bạn nhỏ Hạ Vị Mãn kế bên ông giương cằm, nhìn Phó Sâm không đọc được một cách đắc ý, giơ tay ngắn lên: Thưa cô, bạn này không biết đọc, em biết, em đọc."
Phó Sâm nhìn bạn nhỏ muốn cướp cơ hội đọc bài học của mình, cắn răng: "Chú biết."
Vạn Vạn Tuế ra hiểu bạn nhỏ Hạ Vị Mãn thả tay xuống. Bạn nhỏ Hạ Vị Mãn không phục nhưng rất biết điều, buông tay.
Phó Tinh Thần ngồi phía sau, môi mím lại thật chặt, đổ mồ hôi vì phụ huynh của mình.
Ánh mắt Phó Sâm rơi vào trang thứ nhất, trên đó vẽ hình gấu nhỏ có bàn tay nhỏ đầy móng vuốt đang che miệng mình.
Đây là ý gì? Phó Sâm cảm thấy hạng mục kế hoạch mấy trăm triệu cũng không khó như cái này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!