Chương 4: (Vô Đề)

Editor: Lemonade

Vạn Vạn Tuế thấy nhiều người nhìn mình uống sữa như vậy thì gương mặt nhỏ không cảm xúc từ từ nổi lên hai đám mây hồng nhỏ.

Vội vàng nhét bình sữa vào trong cặp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thay đổi tư thế mẫu mực trưởng thành lại có khí chất

---lưng thẳng tắp, hay tay nhỏ đặt trên đầu gối.

Nhưng cô quên khép chân ngắn lại, cho nên tư thế ngồi này làm cho cô trong mắt nhóm cô giáo bên ngoài giống như đang tuyển sinh.

Vạn Vạn Tuế từ trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người ý thức được vấn đề của mình. Gương mặt không cảm xúc vẫn không thay đổi nhưng đôi chân ngắn lại im lặng không một tiếng động khép lại.

Cố gắng ngoan ngoãn. jpg.

Gương mặt của cô Hoa bị đứng hình đã chuyển qua nét tươi cười sâu sắc, dùng giọng điệu dễ gần như Sói bà*: "Các con xem! Đây là ai à? Ha ha, đây chính là bạn học nhỏ mới tới lớp chúng ta Vạn Vạn Tuế. Mấy đứa vào lớp nhanh nào, ngồi cùng bạn nhỏ Vạn Vạn Tuế đi ha!"

(*): Sói bà trong truyện Cô bé quàng khăn đỏ.

Đám chân ngắn nhỏ nhắn này bởi vì sự tồn tại của Vạn Vạn Tuế mà cẩn thận từng li từng tí. Có mấy đứa vốn là mang theo bi phẫn chuẩn bị vào lớp khóc tiếp, nhưng mà thấy Vạn Vạn Tuế rồi thì sấp nhỏ đột nhiên cảm giác...

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Không khóc cũng được.

Cũng có đứa không bị ảnh hưởng gì, ví dụ như tiểu công tử nhà họ Phó chỉ số thông minh cao ngất tuyệt đối không sợ hãi, gương mặt nhỏ lạnh lùng đi tới, lấy Vạn Vạn Tuế làm trung tâm, trong bán kính nửa phòng học, ngồi bên phải Vạn Vạn Tuế.

Điềm Điềm ngồi bên trái Vạn Vạn Tuế, khi ngồi xuống, cô bé bắt đầu tiến vào trạng thái cứng ngắc. Vất vả lắm mới có dũng khí, vội vàng liếc nhìn qua Vạn Vạn Tuế.

Điềm Điềm nuốt ngụm nước bọt, ôm lấy ngực nhỏ bịch bịch.

Trời ơi.

Cái gì cũng không thấy rõ.

Vạn Vạn Tuế cảm thấy được bạn nhỏ bên trái hình như rất khẩn trương, tuy nhiên cô không nghĩ tới đối phương là bởi vì cô mới thế, còn tưởng rằng cô bé giống như các bạn học nhỏ khác, bởi vì đi nhà trẻ mà không gặp được ba mẹ nên khổ sở.

"Đừng sợ." Vạn Vạn Tuế duỗi một tay ra cầm lấy đôi tay nhỏ của Điềm Điềm, an ủi cô bé.

Điềm Điềm đang rối rắm có nên  nhìn bạn học nhỏ mới không, đột nhiên bị Vạn Vạn Tuế nắm tay, cô bé ý thức trái tim mình thình thịch hai cái. Tuy nhiên đợi tới khi độ ấm trong lòng bàn tay Vạn Vạn Tuế truyền ra, Điềm Điềm cũng đã bình tĩnh, cũng có can đảm quay đầu nhìn thật kỹ bộ dạng của Vạn Vạn Tuế.

Bạn học nhỏ mới thật ra rất xinh, mắt sâu, mi cong, so với mi cô bé thì dài hơn rất nhiều, cái mũi cũng vểnh lên nữa.

Ngoại trừ ánh mắt có hơi hung hăng thì thật sự rất giống búp bê mà ba cô bé mới mua cho đó.

Cô còn nói với cô bé không cần sợ.

Trong lòng Điềm Điềm cũng ấm áp như bàn tay được Vạn Vạn Tuế nắm vậy.

Lúc mà Điềm Điềm sắp bị Vạn Vạn Tuế làm tan chảy thì Vạn Vạn Tuế nói ra phần sau của lời an ủi: "Mắt nhắm rồi mở, một ngày đã trôi qua." Ý là, thời gian cùng ba mẹ sẽ qua rất nhanh, không cần sợ cũng chẳng cần khổ sở.

Mắt nhắm rồi mở, một ngày... Một ngày đã trôi qua?

Điềm Điềm trừng đôi mắt to.

Ba, cứu con với!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!