"Bạn nhỏ ba tuổi rưỡi không thể tự rời nhà trẻ khi không có người lớn trông nom." Vạn Vạn Tuế nói xong thì nằm dưới nách bạn nhỏ Phó Tinh Thần, giống như kéo bao tải mà bắt cậu về cổng lớn cả nhà trẻ.
Trong lúc chú Vương đang bị sức lực lớn của cô làm kinh hãi thì Vạn Vạn Tuế còn cố ý đổi góc kéo Phó Tinh Thần, vượt qua chú Vương.
Lúc bạn nhỏ Phó Tinh Thần trở về nhà trẻ mà lúc nãy mình vừa bỏ đi thì rất tức giận, "Vạn Tuế, cậu đang làm gì?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Bảo vệ cậu." Vạn Vạn Tuế tích chữ như vàng.
Bảo, bảo vệ cậu? Tai của bạn nhỏ Phó Tinh Thần thoáng chốc đã ửng hồng, giọng điệu cũng không cứng ngắc lạnh lùng như trước nữa: "Tớ, tớ có người lớn đi cùng mà." Cậu ngẩng đầu nhìn về phía chú Vương, ra hiệu ông đi đến đây đón cậu bỏ nhà trốn đi.
Chú Vương dở khóc dở cười đi đến, sau đó lại chào cô Hoa Hoa thêm lần nữa rồi mới dẫn cậu chủ nhà mình ra cửa. Ông nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua bụng nhỏ, à không, bạn nhỏ lúc nãy kéo cậu chủ vào cổng đang vui mừng nhìn về phía họ.
Về phần sao nhìn ra được vui mừng từ gương mặt nhỏ không cảm xúc đó thì chú Vương cũng không biết.
"Chú Vương, chú đưa con tới đây đi, con muốn tiếp tục bỏ nhà ra đi." Phó Tinh Thần lại tạm biệt chú Vương lần nữa.
Chú Vương lo lắng cực kỳ, cậu chủ nhà ông mới có ba tuổi rưỡi, không nói đến chuyện có năng lực tự mình nuôi sống bản thân hay không, mà là lỡ như gặp người xấu, gặp bọn buôn người thì hậu quả quản gia cũng không dám tưởng tượng.
Chú Vương nhịn không được động viên: "Cậu chủ, hay là con cùng chú trở về đi, rồi nói xin lỗi ông chủ, thật ra ông ấy cũng rất quan tâm con đó..."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phó Tinh Thần cúi đầu, trong gió lạnh cậu cũng có một thoáng động lòng, nhưng rồi nhớ đến ánh mắt thờ ơ của người kia, Phó Tinh Thần kiên quyết lắc đầu nhỏ: "Không, con muốn cho ông ấy nhìn thấy, dù không có đồng tiền dơ bẩn của ông ấy thì con vẫn có thể sống rất tốt."
Chú Vương còn định nói gì nữa nhưng điện thoại trong túi lại vang lên, ông lấy ra xem thì là số điện thoại của ông chủ, ông nhanh chóng bắt máy thì nghe được âm thanh hững hờ của ông chủ nhà ông: "Đến nhà trẻ đón thằng nhóc đó rồi à?"
"Vâng, vừa đón ra." Chú Vương lên tiếng, nháy mắt với Phó Tinh Thần "ông chủ gọi điện, chắc chắn là kêu con về nhà."
Trong lòng Phó Tinh Thần cũng sinh ra một tia hy vọng, không được tự nhiên xoay người nhưng cũng không đi nữa.
Chú Vương vừa định nhếch miệng cười thì nghe âm thanh không có tí tình cảm con người nào của ông chủ tiếp tục: "Không phải nó muốn bỏ nhà ra đi à? Để cho nó đi đi còn thì anh quay lại ngay."
Nói xong, boss máu lạnh vô tình nhà ông liền cúp điện thoại.
"Chuyện này..." Chú Vương nghĩ ông chủ nhà mình nhẫn tâm nhưng cũng không nghĩ đến ông đối với con ruột của mình lại ác như vậy.
Phó Tinh Thần rất nhạy cảm, thấy chú Vương không nói tiếp thì cũng biết người kia nói gì với chú Vương rồi. Cậu mím chặt miệng nhỏ, một câu cũng không thèm nói, nghĩa vô phản cố* bước chân ngắn đi.
(*) : Dũng cảm tiến lên, không thể ngần ngại khi nhìn lại (thành ngữ Trung Quốc).
Ông nhìn cậu chủ chỉ cao 100cm và bóng lưng nhỏ bé của cậu, trái tim của chú Vương nhăn lại.
Tuy nhiên cũng không có nhăn được lâu. Một bóng dáng 92cm hùng hồn bước chân ngắn đi tới, kiễng chân, nắm chặt cổ của cậu, vác lên người rồi hey hey hey đi trở về: "Bạn nhỏ ba tuổi rưỡi không thể tự rời nhà trẻ khi không có người lớn trông nom.
Chú Vương nghe được lời thoại quen thuộc, nhìn cảnh quen thuộc: ?
Vưu Giai chạy xe đạp đi đến, cẩn thận nhận diện cậu nhóc trên lưng em gái nhà mình, ôi!!! Á à, nhóc này không giống với nhóc dẫn về là lúc trước.
Không hổ là em. Vưu Giai quăng cho em gái nhà mình ánh mắt khen ngợi "tôi không sinh em bé, tôi chỉ là đứa vác em bé thôi."
"Vạn Tuế, tớ có người lớn đi theo mà!" Phó Tinh Thần thật sự sợ Vạn Vạn Tuế vác cậu trở về, nhanh chóng kêu cứu với chú Vương. "Chú Vương, chú mau tới đây đi!"
Lần này chú Vương bị Vạn Vạn Tuế phê bình. Cô nghiêm lại gương mặt nhỏ, hai tay đặt sau lưng, nâng bụng nhỏ cao lên: "Tại sao người lớn có thể cách xa bạn nhỏ như vậy? Lỡ như có người chạy đến bế bạn nhỏ Phó Tinh Thần đi mất thì làm sao?"
Chú Vương vừa gật đầu nhận lỗi vừa nghĩ:... Con không phải là người đó à?
Sau đó xoay một cái, bạn nhỏ Phó Tinh Thần đang sửa sang lại áo khoác vải bông bị Vạn Vạn Tuế túm thành hình bình hành, nói lời tạm biệt với chú Vương lần thứ ba: "Chú Vương, chú trở về đi, con muốn..." Cậu cố ý xoay xoay đầu nhỏ, chắc chắn không thấy Vạn Vạn Tuế thì mới trịnh trọng tiếp tục, "Bỏ nhà ra đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!