Chương 28: (Vô Đề)

Editor: Lemonade

Ung Ân nắm chặt ly thủy tinh trong tay, rất lâu sau mới hơi lạnh lùng trả lời: "Tớ không biết."

Ung Ân trả lời xong cả buổi cũng không nghe thấy âm thanh bên tai, ngẩng đầu nhìn lại thì đã không biết Vạn Vạn Tuế cầm ở đâu ra một cái kính lúp, đang dí lại gần để xem cậu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bên dưới kính lúp là đôi mắt to vô cùng sáng.

Còn nháy nháy nữa.

Ung Ân bị dọa sợ, vội vàng lui về: "Cậu, cậu đang làm gì vậy?"

"Quan sát." Vạn Vạn Tuế trông như thám tử nhỏ đang giơ kính lúp, giọng điệu chắc nịch bình tĩnh nói ra kết luận sau khi quan sát, "Cậu đang nói dối."

Gương mặt nhỏ của Ung Ân thoáng chốc ửng hồng. Cậu không hiểu vì sao Vạn Vạn Tuế biết cậu nói dối. Bởi vì kinh nghiệm nói dối chưa đủ nên cậu chỉ có thể đấu tranh vỏn vẹn 0.1 giây rồi nói ra sự thật: "Tớ biết", cố gắng kéo lại nhân phẩm, "Nhưng tớ không muốn nói cho cậu biết."

Vạn Vạn Tuế buông kính lúp, xụ mặt rồi lẳng lặng nhìn cậu, làm ra vẻ lạnh lùng với Ung Ân.

Thật lâu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"A." Vạn Vạn Tuế mặt không cảm xúc phát ra tiếng cười lạnh, chậm rãi vén tay áo lên.

"Cậu, cậu không được qua đây." Ung Ân tưởng Vạn Vạn Tuế muốn đánh cậu nên liên tục lùi về sau sofa, biểu cảm càng ngày càng dữ dội, nhưng đôi mắt lại càng ngày càng phiếm hồng.

Vạn Vạn Tuế lạnh lùng tiến lại gần, Ung Ân hung dữ trừng mắt nhìn Vạn Vạn Tuế: "Cậu không nên ép tớ..."

Cậu vừa mới nói một nửa thoại thì Vạn Vạn Tuế đã ra tay.

Bàn tay mũm mĩm tàn nhẫn chuẩn xác, không cho phép Ung Ân trốn tránh, dừng lại dưới cánh tay của cậu nhẹ nhàng gãi gãi.

Ung Ân trước đó một giây còn hung dữ như thú nhỏ giờ lại run rẩy mềm nhũn ngã xuống sofa.

"Nói hay không?" Gương mặt nhỏ của Vạn Vạn Tuế đen lại, còn đáng sợ hơn cả vai ác trong phim.

"Không..." Thú nhỏ nhân vật phản diện trong hiện thực có ý đồ thà chết cũng không chịu khuất phục trong "cực hình" này.

"A." Vạn Vạn Tuế lại đọc chữ này rõ lên lần nữa.

Thú nhỏ nhân vật phản diện tự hào rằng mình làm chủ được bản thân. Nhưng 0.5 giây sao thì gương mặt nhỏ ấy lạnh lùng lại, cực kỳ có tôn nghiêm mà đầu hàng.

Vạn Vạn Tuế cầm số điện thoại của ba Ung Ân lon ton chân ngắn chạy đi mượn điện thoại ông ngoại. Lúc cô bé trở lại thì không thấy bóng dáng của Ung Ân trên sofa nữa rồi.

Vạn Vạn Tuế đứng ở chỗ Ung Ân biến mất, suy nghĩ một Ung Ân lớn như thế đi đâu mất rồi.

"Vạn Tuế, chị đưa bạn học của em lên phòng em rồi." Vưu Giai đi từ trên lầu xuống, "Hai đứa tự chơi đi, chị đi học đây."

"Dạ." câu đố người bạn biến mất đã được giải. Vạn Vạn Tuế bước chân ngắn như ninja nhỏ chạy lên lầu, lên được một nửa thì lại chạy xuống, y hệt một cơn gió thoảng qua. Cô bé trải khăn choàng lên sofa, sau đó chạy khắp nơi, lấy vốn liếng đồ ăn vặt của mình từ các góc hẻo lánh trong nhà.

Đồ ăn trong khăn choàng nhanh chóng chất thành núi. Vạn Vạn Tuế lại ôm một bình nước trái cây lớn, cuối cùng cột bốn góc khăn lại, vác trên cơ thể nhỏ xíu chạy lên lầu.

Kiễng chân mở cửa, Vạn Vạn Tuế đặt đồ ăn vặt lên phục vụ trước mặt Ung Ân đang ngồi trên giường.

Cho tới bây giờ Ung Ân cũng chưa từng nhìn qua nhiều đồ ăn vặt như vậy, đôi mắt không kiềm chế được mở to.

Đồ ăn vặt dự trữ ở nhà họ Vạn rất phong phú, còn có rất nhiều loại thoạt nhìn là lạ, không giống đồ ăn vặt lắm. Ví như túi đồ ăn vặt lớn trong phòng ba mẹ Vạn được đựng trong bao thức ăn gia súc, Ngô Hoàng thì giấu trong giá sách còn Vưu Giai thì cất trong một hộp nhìn như rương sách luyện tập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!