Editor: Lemonade
Vạn Vạn Tuế quay đầu lại nhìn Ung Ân đuổi mình đi, không nói gì cả. Nhưng cũng không nghe lời cậu rời đi, chỉ là nhìn cậu một cái rồi chuyển gương mặt nhỏ nhắn qua Mụn Trứng Cá đang giương nanh múa vuốt.
Ung Ân lúc nãy nhịn không khóc, giờ lại bị cái nhìn này của Vạn Vạn Tuế mà ánh mắt ngập trong sương mù.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tao nói này hai đứa mày diễn phim gì vậy?" Hoa mẫu đơn Mụn Trứng Cá bị Vạn Vạn Tuế và Ung Ân kích thích, chống nạnh, gương mặt dữ tợn trừng mắt nhìn Vạn Vạn Tuế, cậu ta có ý đồ muốn dùng khí chất bá vương của mình dọa cho Vạn Vạn Tuế khóc.
Vạn Vạn Tuế mặt không cảm xúc nhìn Mụn Trứng Cá. Nhóc con không lớn mấy mà lại có được ánh mắt bình thản nghiêm túc như vậy, nhìn đến nổi Mụn Trứng Cá cảm thấy chột dạ.
"Mày, mày, mày nhìn ông đây làm gì? Ông đây đánh mày..." Mụn Trứng Cá thẹn quá hóa giận, giơ nắm đấm lên quơ quơ.
Vạn Vạn Tuế trông thấy Mụn Trứng Cá động thủ, cô bé giống như cao thủ võ lâm trong phim, từ từ đưa tay ngắn ra sau lưng mở cặp, cầm lấy đồ bên trong.
Gió nổi lên, cuốn theo lá rụng.
Sắc trời dường như cũng chầm chậm tối dần.
Đây không phải là hình ảnh trước khi tuyệt thế cao thủ muốn ra tay sao? Mụn Trứng Cá và đám hồ bằng cẩu hữu của cậu ta bị dọa, trừng mắt nhìn túi sữa nhỏ cầm chặt vũ khí đang từ từ thu ngón tay mũm mĩm vào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dường như nhìn thấy núi cao sừng sững từ phía sau lưng cô bé đột ngột mọc lên.
"Hảo hảo hảo..." Mụn Trứng Cá theo bản năng muốn hô lên tuyên ngôn hòa bình thông dụng xa xưa
---hảo hán tha mạng.
Nhưng cậu ta dừng lại, bởi vì Vạn Vạn Tuế đã rút vũ khí từ trong cặp ra.
Một cái loa.
Loa ư? Mụn Trứng Cá thở hắt một tiếng, cậu ta còn tưởng thanh đao giết chó tuyệt thế cơ đấy.
Không khí khẩn trương lập tức giãn xuống. Vì để che giấu khiếp đảm, Mụn Trứng Cá và đám bạn của câu ta còn cố ý bật cười thật lớn, còn khoa trương dùng tay gạt nước mắt: "Ha ha ha, cầm mỗi cái loa mà tưởng mình vô địch rồi hả?"
Ung Ân cũng cho rằng Vạn Vạn Tuế là nhóc cao thủ võ lâm giấu mặt, khi thấy cô bé lấy ra một cái loa bình thường, đôi mắt tối sầm lại.
Cậu nhìn về đám Mụn Trứng Cá cười như vịt Donald.
Bọn ác ma này chắc chắn sẽ không để Vạn Vạn Tuế rời đi.
Cậu chống người ngồi dậy, vừa định nói với bọn Mụn Trứng Cá sau này cậu sẽ ngoan ngoãn nghe lời bọn họ, để bọn họ lấy tiền, chỉ cần thả Vạn Vạn Tuế đi là được.
Nhưng cậu còn chưa kịp nói thì Vạn Vạn Tuế đã mở miệng: "Im lặng."
Đám Mụn Trứng Cá vô thức ngậm miệng lại. Chợt ý thức được, dựa vào đâu mà bọn họ phải nghe lời một đứa nhóc vậy.
Vừa định chửi đổng thì đã thấy Vạn Vạn Tuế bình tĩnh giơ loa lên, sau đó bình tĩnh bật loa, bình tĩnh kêu: "Cứu! Mạng! Với!"
Phố nhỏ yên tĩnh, sóng âm mãnh liệt, cực kỳ vang dội.
Bọn Mụn Trứng Cá chẳng ai lường được chiêu này, nguyên một đám bị dọa đến phát ngốc.[1]
Mụn Trứng Cá phản ứng lại kịp thời, bổ nhào qua chỗ Vạn Vạn Tuế đang cầm loa. Trường học của bọn họ cách chỗ này không xa, nếu thầy tới thì toi, hoặc nghiêm trọng hơn là người qua đường báo cảnh sát, bọn họ sẽ xong đời.
Vạn Vạn Tuế linh hoạt cúi người, trốn thoát khỏi đàn em của Mụn Trứng Cá. Cô bé đứng vững lại, bình tĩnh hô một tiếng: "Cứu. Mạng. Với."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!