Chương 24: (Vô Đề)

Editor: Lemonade

Cố Thu Thu ra sức giãy giụa trong lan can, cô thành công đổi bụng nhỏ của mình thành mông nhỏ. Lúc ngồi xổm xuống bằng tư thế đi WC, cô cảm thấy trên đỉnh đầu mình có bóng mờ che xuống.

Ngẩng đầu lên, hai phía lớn nhỏ vừa mới cãi nhau lúc nãy, nay đang dùng biểu cảm Tây Du Ký nổi tiếng từ bên trên nhìn xuống cô bên dưới.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Gương mặt nhỏ của Cố Thu Thu lập tức đỏ như quả cà chua. Cô nắm chặt dưa leo trong tay, tạo thành nét đối lập rõ ràng.

Vì để che giấu lúng túng lúc này, Cố Thu Thu lấy hai cánh tay ngắn ôm trước ngực, vờ như là cô cố ý làm như vậy.

Đôi mắt non nớt trừng to: "Nhìn cái gì? Chưa thấy con nít ngồi trên cửa nghỉ ngơi sao?"

Cô nhìn họ chằm chằm. Cô thề rằng, nếu như những người này dám cười cô, đợi tới lúc cô từ cửa đi xuống là bọn họ xong đời!

Ngô Hoàng thân là anh của Vạn Vạn Tuế, kiến thức rất rộng. Con nhóc trước mặt chỉ là bị kẹt vào cửa mà thôi, cậu không cảm thấy có gì buồn cười cả, thậm chí còn hơi nhàm chán nữa kìa.

Tô An thì là thiếu niên bking*, điều cơ bản nhất bking cần làm là mặt liệt. Dù cho có chuyện buồn cười đi thì cậu cũng không cười đâu.

(*): Ban đầu mang nghĩa chế giễu. Về sau được dùng để chỉ sự đẹp trai, ngầu, có khí chất.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vạn Vạn Tuế cười rồi, nhưng biểu cảm lúc cô cười không hề thay đổi, dùng mắt thường của Cố Thu Thu hoàn toàn nhìn không ra.

Về phần Điềm Điềm thì cô bé thật sự không cười nổi. Đôi mắt tựa quả nho chớp chớp nhìn Cố Thu Thu. Bạn nhỏ bị kẹt trên cửa và thiên kim thật trong mơ của cô từ từ khớp lại với nhau, trái tim theo đó đập càng lúc càng nhanh.

Vậy mà không ai cười cô hết! Cố Thu Thu cảm giác sự tức giận của mình quạnh hiu quá đỗi.

Ánh mắt rơi vào trên người thiên kim giả cô hận đến nghiến răng nghiến lợi. Cố Thu Thu đưa tay ra, cắn một miếng dưa leo thật lớn, giống như con sóc phẫn nộ hung hăng nhai lấy nhai để.

À, có lẽ thiên kim giả này nhận ra cô rồi. Hiện tại chắc chắn đang suy nghĩ mưu ma chước quỷ, lừa hết mọi người, giấu giếm chuyện nhỏ là hàng giả, cô là hàng thật từ chỗ hệ thống đây mà.

"Giấc mơ của Điềm Điềm thật sự là thật này, thiên kim thật quả thực tồn tại."

Cố Thu Thu trừng to mắt lần nữa, nhưng lúc này là bởi vì kinh ngạc. Cô rõ ràng nhìn thấy thiên kim giả ngậm miệng thật chặt mà, nhưng lúc này cô lại nghe được tiếng nói mờ ảo.

Chẳng lẽ là một nhóc khác nói sao? Cố Thu Thu nhìn Vạn Vạn Tuế nhìn về chằm chằm phía trước biểu cảm cực kỳ nghiêm túc đứng cạnh bên Điềm Điềm.

Một âm thanh như con nít mang khí chất người giả lạnh lẽo vang lên: "Yo! Yo! Yo! Trời lạnh âm u, bé gái rất cool, quần đỏ ba cái, I say Vạn Vạn Tuế you say cool!"[1]

"Vạn Vạn Tuế!"

Âm thanh thay đổi, nhưng vẫn có thể nghe được là bản thân người đó: "Cool!"

Âm thanh càng dâng trào: "Vạn Vạn Tuế!"

Bản biến âm cũng càng thêm chắc chắn: "Cool!"

Đây là... freestyle?

Cố Thu Thu mơ màng cắn dưa theo, mắt chuyển qua nhìn Tô An.

Tô An vốn là anh trai của cô, nhưng bởi vì thiên kim giả quét hết độ thiện cảm, cho tới nay cũng chưa từng nhìn qua cô.

Cậu không thích, thậm chí ghét bỏ cô.

Cố Thu Thu nhớ tới mình từng nịnh nọt Tô An từng li từng tí đã thấy bực bội, dùng sức cắn hai miếng dưa leo nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!