Chương 1: (Vô Đề)

Editor: Lemonade

Đồng hồ hình Ultraman điểm 06:06:06. Cánh tay Ultraman để trên đầu chậm rãi duỗi thẳng, chuyển động hướng lên trời, trong miệng phát ra tiếng cười hé hé hé ma quái.

Đặt người anh em Ultraman lên bàn. Phóng tầm mắt qua gương, trong gương là một cô bé tóc ngắn, cô bé mặt phúng phính trẻ con nhưng rất ít biểu cảm, ánh mắt cũng khác những bạn cùng trang lứa mà lại là kiểu "Trẫm lẳng lặng xem thảo dân các ngươi biểu diễn.", thông minh trầm tĩnh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Rất nhiều người lớn từng bị ánh mắt của Vạn Vạn Tuế hù qua. Cô còn thích đọc tiểu thuyết ngôn tình, nên bà ngoại mê tín của cô còn hoài nghi cô không uống canh Mạnh Bà, mang theo ký ức kiếp trước làm hoàng thượng trọng sinh.

Nhưng mà điều không thể phủ nhận chính là dù ánh mắt Vạn Vạn Tuế có hơi hung ác nhưng ngũ quan vẫn rất tinh xảo.

Vạn Vạn Tuế nghiêm túc nhìn chằm chằm đồng hồ báo thức Ultraman trong tay, đợi nó cười đủ sáu kiểu âm thanh mới đem cánh tay chỉ lên trời đặt về bên đầu, tiếng cười hé hé hé rốt cuộc cũng dừng lại.

Vạn Vạn Tuế kiễng chân. Chỗ trên bàn sách để đặt nó lại cao hơn cô một đoạn.

Tại sao phải kiễng chân chứ? Nguyên nhân rất đơn giản. Tuy Vạn Vạn Tuế từ nhỏ đã biểu hiện rất lạnh lùng, còn mặc quần áo chỉnh tề trước khi Ultraman cô kính trọng thức dậy, rửa mặt đánh răng sạch sẽ. Trưởng thành quá sớm làm cho ba Vạn mẹ Vạn lo lắng đưa cô đến bác sĩ, nhưng cô...

Thân hình không cao mà thôi.

Khuyết điểm nhỏ nhặt ấy cũng không ảnh hưởng đến khí chất của cô. Vẫn là mỗi khi cô bước vào cửa công viên giải trí, sẽ làm cho những tiếng cười khặc khặc của bọn nhóc bằng tuổi bị dọa rồi chạy loạn mất thôi, vừa chạy vừa khóc còn hơn cả đứa trẻ sơ sinh nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hôm nay là ngày Vạn Vạn Tuế đi đến nhà trẻ, nhưng cô chưa mặc đồng phục mới vào ngay mà đặt nó ngay ngắn cùng với cặp trên giường. Đồ cô đang mặc sáng sớm chính là bộ đồ ngủ Unicorn nhỏ do ông ngoại khéo tay may cho.

Tuy là đồ ngủ nhưng khi ngủ Vạn Vạn Tuế chưa bao giờ mặc nó, chỉ có đôi khi tâm trạng cực kỳ vui vẻ mới có thể mặc vào.

Đồ ngủ màu tím liền thân, trên mũ còn có cái sừng. Vạn Vạn Tuế nhìn gương rồi cẩn thận chỉnh cái sừng về vị trí chính giữa, nhìn chằm chằm kiểu đồ ngủ Unicorn đáng yêu của mình trong gương, mặt không cảm xúc gật gà gật gù, chân thấp chân cao mở cửa ra ngoài.

Nhà Vạn Vạn Tuế là một nhà bốn thế hệ, bà cố ngoại, ông bà ngoại, ba mẹ, anh chị và cô. Trước khi chuyển đến biệt thự thì gia đình cô đã từng chen chúc trong căn nhà nhỏ bé.

Về sau khi Vạn Vạn Tuế nhìn thấy biệt thự cũng không kích động nhiều, mà bắt đầu chủ động gánh lấy trách nhiệm thành viên chân ngắn nhất nhưng cũng là trách nhiệm nhất nhà, yên lặng mang vali nhỏ của mình lên căn phòng nhỏ ở lầu hai.

Lầu hai vì bà cố ngoại của cô đi đứng không thuận tiện, phòng nhỏ nhất là bởi vì cô còn nhỏ, không chiếm nhiều không gian.

Nhưng mà ba mẹ lại không cho cô ở phòng kia, họ nói nhà mới khá lớn, có khoảng chừng sáu phòng ngủ. Bà cố ngoại ở một phòng, ông bà ngoại một phòng, ba mẹ một phòng, anh chị và cô cũng có những căn phòng của riêng mình.

Vạn Vạn Tuế lo lắng, còn cố ý đếm lại nhiều lần. Sau khi xác nhận thật sự có sáu phòng thì mới bằng lòng kéo vali nhỏ của mình từ phòng vệ sinh lầu hai xuống.

Giờ phút này trong căn nhà lớn rất im ắng, Vạn Vạn Tuế dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng một phát, ngoại trừ cô thì tất cả mọi người chưa thức dậy.

Vì để không đánh thức họ, Vạn Vạn Tuế cố ý bước nhẹ nhàng, lặng lẽ từ lầu hai đi xuống lầu một, vào trong bếp.

Vạn Vạn Tuế đẩy ghế nhựa có bậc thang chuyên dụng ra, giẫm bậc thang đứng lên, nghiêm túc mở tạp dề ra rồi cột quanh lưng, sau đó đeo bao tay cao su so với tay cô còn dài hơn lên.

Vạn Vạn Tuế cúi đầu nhìn xuống, nhìn mới thấy đột nhiên bao tay hôm nay lại lớn hơn rồi.

?

Cô cầm nhầm, đây là cái của ba.

Vạn Vạn Tuế cởi bao tay lớn ra, đeo bao tay nhỏ của mình vào , đứng trên bậc thang của ghế lần nữa, vặn mở vòi nước.

Cô muốn rửa rau củ, cà rốt, bông cải, cà chua, táo mà mẹ mua về hôm qua trước.

Vạn Vạn Tuế lúc rửa mặt cho mình cẩn thận tỉ mỉ, khi rửa rau quả thì lại càng chăm chú hơn. Rửa xong cô đặt hết vào trong thau lớn, gật gật đầu rồi đi xuống từ bậc thang trên ghế. Cô lấy ra cái thớt nhỏ và con dao trẻ em của mình cắt rau quả gọn gàng. Đặt lên dĩa có hình Ultraman nằm trong bãi cỏ phơi nắng, cuối cùng bóp sốt salad làm đám mây.

Vạn Vạn Tuế ôm gương mặt nhỏ nhìn kỹ tác phẩm của mình, thỏa mãn gật đầu. Đem salad Vạn Tuế ngon lành bày ra từng dĩa theo vị trí của ba mẹ và mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!