Chương 9: Giam lỏng.

Con người Lê Tuyên Kiều là vậy, kể cả khi tính kế hại người, nàng ta cũng muốn cái chết của đối phương trở nên có giá trị nhất. Đảo đi đảo lại, Nguyễn Hoàng Lan chỉ là con tốt thí mạng của Lê Tuyên Kiều, là một hòn đá lót đường không hơn không kém.....

Từ lúc Tư Thành xuất hiện, Hoàng Lan đã chán nản lại càng chán nản hơn. Một Phùng Diệm Quỳnh còn chưa đủ hay sao? Giờ còn tên vua này nữa, là ông trời muốn tuyệt đường sống của nàng đây mà!

"Nguyễn Hoàng Lan?" Tư Thành cảm thấy khó hiểu: "Không phải ngươi đang thụ hình trong lao ngục sao?"

Việc Tư Thành hạ ngục Hoàng Lan lần trước, nàng vẫn không quên. Việc Phùng Diệm Quỳnh lén cử người vào hình lao bức tử nàng, nàng càng không thể quên. Những gì đôi vợ chồng sao chổi này đã làm, Hoàng Lan thề khắc cốt ghi tâm, đến một ngày nào đó sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Xét đến cùng, chỉ có một người đáng để nàng cân nhắc. Đó chính là Thái Thanh Ngọc.

Không phải Lê Tuyên Kiều, mà là Thái Thanh Ngọc.

Dù Thanh Ngọc có tuân lệnh Lê Tuyên Kiều hành sự, dù dụng ý của Lê Tuyên Kiều là gì thì ánh mắt lo lắng của Thanh Ngọc khi ấy tuyệt đối không phải dối trá.

Tư Thành dần mất kiên nhẫn:

"Nguyễn Hoàng Lan, trẫm hỏi lại, bằng cách nào mà ngươi thoát khỏi hình lao, ngươi trà trộn vào Thanh Phục khu nhằm mục đích gì?"

Nếu tố cáo việc Phùng Diệm Quỳnh mưu hại trong hình lao, chắc chắn cũng sẽ phải nói ra cái tên Thanh Ngọc. Mà Thanh Ngọc chỉ âm thầm trợ giúp, có lẽ cũng vì không tiện ra mặt đối chọi với Phùng Diệm Quỳnh. Nếu nàng ấy đã có ý tứ như vây, mình cũng không nên làm to chuyện.

Lê Tuyên Kiều mỉm cười hòa nhã:

"Thần thiếp nghe nói gần đây Thanh Phục khu thiếu người, có lẽ những tội nhân phạm án nhẹ được bổ sung đến đây để khổ dịch cũng nên."

Thấy lời này có lý, Tư Thành không căn vặn thêm nữa. Hoàng Lan đến phục Lê Tuyên Kiều. Chính nàng ta cứu nàng khỏi hình lao rồi tống vào đây, vậy mà trước mặt kẻ khác vẫn nói năng trơn tuột như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.

Có lẽ Hoàng Lan cần xem xét lại món nợ ơn nghĩa giữa mình và nàng ta. Nhưng chuyện đó tính sau, giờ nàng phải thoát khỏi cửa ải của Lê Tư Thành và Phùng Diệm Quỳnh trước đã.

Nghĩ vậy, nàng đáp:

"Lê tu dung nói đúng đó. Bệ hạ cho rằng tôi tình nguyện tìm đến một nơi khắc nghiệt như Thanh Phục khu sao?"

Và rồi, thay vì nhắc đến chuyện vì sao mình có mặt ở đây, Hoàng Lan đã thẳng thừng tố cáo sự bất công, khắc nghiệt của Thanh Phục khu. Bản thân là người trong cuộc, không biết bao nhiêu lần phải oằn mình chịu cảnh đòn roi, Hoàng Lan không muốn tiếp tục im lặng thêm nữa. Nàng nhân nhượng, nhưng đối phương có nhân nhượng với nàng không? Nếu Bùi Tố Tâm là kẻ biết nói đạo lý, mụ đã không hùa theo Phùng Diệm Quỳnh mà dồn nàng vào chỗ chết.

Giờ phút này, nếu chỉ có sự thương cảm của Từ Thanh có thể cứu Hoàng Lan thoát khỏi nanh vuốt của Phùng Diễm Quỳnh thì nàng cũng không ngần ngại mà thử một lần.

"Lời ngươi nói là thật?" Quả nhiên sự quan tâm của Tư Thành đã đổi hướng. Hoàng Lan đã đoán đúng, hắn không biết chút gì về tình trạng của những nơi như Thanh Phục khu.

Phùng Diệm Quỳnh chột dạ, vội vàng mồm năm miệng mười phân bua:

"Không phải đâu, bệ hạ, người đừng nghe tiện nhân này nói bậy. Thần thiếp thấy cô ta bị nhốt trong hình lao, lại phải khổ dịch ở đây nên sinh lòng oán trách đó thôi. Lời nói phát sinh từ lòng dạ tiểu nhân hẹp hòi, ngàn vạn lần không thể tin tưởng."

Đâm lao thì phải theo lao. Tư Thành không muốn tin, vậy thì Hoàng Lan sẽ có cách để hắn phải tin.

"Tôi không nói dối. Việc đám nữ quan ở đây đối xử với kẻ dưới như thế nào, bệ có thể hỏi mọi người. Những vết đòn roi trên lưng các cung nữ cũng có thể làm chứng. Tôi chỉ nói sự thật, còn có muốn tin hay không, tùy bệ hạ."

Kiểu ăn nói buông xuôi như thế này đôi khi cũng có tác dụng. Hoàng Lan đang âm thầm gặm nhấm hiệu quả trong câu nói của mình. Quả nhiên, Tư Thành liếc xéo đám nữ quan, vô tình dọa nạt đối phương bằng ánh mắt uy nghiêm đến đáng sợ.

Nhận thấy thần sắc Tư Thành càng ngày càng khó coi, Phùng Diệm Quỳnh bèn vội vàng phân bua:

"Quốc có quốc pháp, cung có cung quy. Thanh Phục khu tuy là nơi tạp dịch nhưng dù sao cũng thuộc nội cung, thừa ân của bệ hạ, sao có thể tồn tại những hành vi vô pháp vô thiên được? Có lần thần thiếp nghe thái hậu khen các nữ quan ở Thanh phục khu vừa chưởng quản tận tụy, vừa đối xử với kẻ dưới nhân từ. Thái hậu là người thấu triệt sáng suốt, cho nên thần thiếp dám nghĩ lời của tiện nhân này mười phần là nói bừa, đặt điều vu khống."

Phùng chiêu nghi đã dám lôi cả thái hậu vào, đám nữ quan ở Thanh Phục khu đón lời nàng ta liền khóc loạn cả lên. Trước tình cảnh này, Tư Thành cũng bắt đầu hoài nghi những gì mình vừa tin tưởng. Hắn đăng cơ chưa lâu, việc chính sự còn chưa ổn định, thực sự không thể dành nhiều thời gian để quan tâm đến hậu cung. Hắn biết đám phi tần của mình vẫn ngấm ngầm kèn cựa nhau, chẳng hạn như việc Lê Tuyên Kiều bị tráo đàn ở dạ yến đợt nọ, nhưng điều đó không có nghĩa hậu cung này lại đen tối và nghiệt ngã như lời Nguyễn Hoàng Lan kia nói.

"Bệ hạ..."

Mặc cho Phùng Diệm Quỳnh nài nỉ, Tư Thành vẫn giữ nguyên vẻ trầm lặng, đến nửa điểm phản ứng cũng không có. Đám nữ quan nín thở nhìn nhau, chỉ sợ hoàng thượng không tin lời Phùng chiêu nghi mà trừng phạt bọn họ, có kẻ lại lấm lét trừng mắt với Hoàng Lan, chỉ hận không thể xông tới mà băm vằm nàng cho hả dạ.

Nhưng người căng thẳng hơn cả là Hoàng Lan. Ra mặt chống đối Phùng Diệm Quỳnh, hình như nàng đã đặt cược quá nhiều vào ván bài này thì phải?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!