Đáng ngạc nhiên hơn cả là phản ứng của Lê Tuyên Kiều. Không những không thất vọng, ngược lại, nàng ta lại nở một nụ cười như có như không, như thể mọi việc ngày hôm nay đều không liên quan đến mình.....
Hoàng Lan ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Mấy nữ nhạc công ngồi gần liền tự động tách ra chỗ khác, ngay lập tức khiến vị trí xung quanh nàng trở nên vô cùng trống trải.
"Nữ nhạc công to gan! Làm hỏng nhã hứng của bệ hạ và các vị lệnh bà, ngươi đã biết tội mình chưa?"
Thấy vị công công trên kia cất giọng sang sảng, Hoàng Lan vô thức trỏ tay vào mặt mình. Nàng vẫn không tin mình lại xui xẻo đến mức đã ngoan ngoãn ngồi im một chỗ mà vẫn bị người ta rờ tới.
"To gan, trước mặt bệ hạ mà dám chỉ chỉ trỏ trỏ, ngươi muốn chết à!"
Đặng Phúc lại lớn tiếng quát tháo. Hoàng Lan giật thót mình rồi miễn cưỡng đứng dậy, bước từng bước một về phía trước, trong lòng càng băn khoăn không hiểu tai ương gì đang ập đến với mình.
"Ngẩng đầu lên cho trẫm xem."
Giọng nói của Tư Thành vang lên, không giận mà uy. Chẳng đợi Hoàng Lan kịp phản ứng, hai thái giám đã xông đến điệu nàng tới trước mặt hắn. Nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ lại lần đầu tiên diện kiến Lê Tư Thành, chính là buổi tối nhục nhã ở Liên đài ngày hôm nay, Hoàng Lan lại tức nổ đom đóm mắt.
Tư Thành chống tay nhìn nữ nhạc công trước mắt mình. Người này không có mỹ mạo hoa nhường nguyệt thẹn, trang phục cũng rất đỗi quê mùa, thoạt nhìn sẽ không khiến người ta chú ý. Nhưng bước đi vừa rồi của nàng, chậm chạp mà không run sợ, miễn cưỡng mà không khiếp nhược, đó không phải tác phong hắn thường thấy ở đám hạ nhân tầm thường. Xem chừng lá gan của nàng cũng không phải là nhỏ.
"Hành động vừa rồi của ngươi là vô tình..." Thanh âm của hắn chậm dần, nửa tức giận, nửa dò xét: "Hay là cố ý?"
Vừa nghe đến hai chữ "cố ý", thần sắc của đám người đang có mặt ở Liên đài liền tái mét lại. Nếu hoàng thượng bị chọc ất hứng, vậy thì những gì bọn họ cố công thể hiện nãy giờ đều hóa ra vô ích sao?
Lập tức có vài kẻ ném cái nhìn sắc lẻm về phía Hoàng Lan.
Đối diện với sự bức bách đến ngột ngạt ấy, Hoàng Lan vẫn im lặng. Nàng cứ đứng đó, để mặc cho hàng chục ánh mắt với đủ loại sắc thái rơi xuống đầu mình.
Nàng còn bận rộn suy nghĩ lại một số chuyện.
Từ đầu đến cuối, vì sợ bị lật tẩy là nhạc công dởm nên Hoàng Lan chỉ chạm vào đàn rất nhẹ. Lực tác động ấy không thể khiến dây đàn bị đứt. Nói như vậy, có kẻ đã động chân động tay trên cây đàn này từ trước.
Trộng nhìn về phía vị tu dung vừa chơi khúc nhạc tuyệt diệu kia, Hoàng Lan bàng hoàng nhận ra cây đàn của mình và cây đàn trước mặt nàng ta giống nhau như đúc.
Cuối cùng, nàng cũng hiểu được nội tình.
Hậu phi tranh sủng, giở trò sau lưng nhau là chuyện thường tình, có trách thì trách vận số nàng xui xẻo, cầm nhầm phải thứ không nên cầm nhầm đi.
"Hỗn xược! Bệ hạ hỏi ngươi, sao ngươi còn không trả lời? Bộ ngươi câm rồi hả?"
Đây là lần thứ ba Đặng Phúc lên giọng với Hoàng Lan. Sau này, mỗi lần ngồi nhớ lại chuyện xưa, Đặng Phúc đều hổ thẹn mà tự tát vào mặt mình.
Dĩ nhiên Hoàng Lan không bị câm, nhưng nàng càng không quên mình đang đứng ở đâu. Lần trước đụng độ với Lê Thụ là do bản tính nàng vốn không quen ẩn nhẫn, nhưng về đến nhà, bị Từ Trọng Sinh dạy dỗ một trận, nàng mới hiểu ra rằng thời đại này không giống như suy nghĩ của nàng, có những luật lệ hà khắc, càng có những chuyện không thể tùy tiện. Nếu cuộc sống bên ngoài đã thế, dĩ nhiên hậu cung càng khắc nghiệt hơn gấp bội.
Hậu cung, nơi tàng ẩn những âm mưu, thủ đoạn, nơi của những tranh đấu triền miên không bao giờ dứt. Ngày hôm nay, chẳng may lưu lạc đến bước đường này, Hoàng Lan cũng không dám mưu cầu gì cao sang, chỉ mong mình có thể bình an thoát thân, gặp lại vợ chồng Từ Trọng Sinh, sau đó cách chấm dứt giấc mơ hoang đường đang ngày ngày gặm nhấm định mệnh của nàng.
Họ đấu nhau là việc của họ, còn Hoàng Lan, nàng chỉ cầu bình an.
Một thanh âm mềm mại cắt ngang suy nghĩ của Hoàng Lan. Tuyên vinh Quách Liễu ngồi gần Phùng Diệm Quỳnh nhất, mặt xinh như hoa nhưng lời nào lời nấy đều như dao giết người:
"Xem ra người này bị câm rồi, có hỏi nữa cũng vô dụng. Làm việc vụng về đồng nghĩa với không tận tâm, mà kẻ không tận tâm trước mặt bệ hạ đáng bị trừng phạt, thần thiếp trộm nghĩ chi bằng cứ theo cung quy mà xử lý cô ta, tránh ảnh hưởng đến nhã hứng của bệ hạ cùng mọi người."
Cung quy? Một tài nhân ngồi trước mặt Hoàng Lan ái ngại lắc đầu, Hoàng Lan lập tức hiểu ra thứ gọi là cung quy ấy đáng sợ như thế nào.
Họ đấu nhau là việc của họ, nhưng một khi đã liên lụy đến Hoàng Lan, nàng sao có thể đứng yên chờ chết?
Ngay lúc Tư Thành định nói gì đó thì Hoàng Lan vội vàng cướp lời hắn:
"Khoan đã bệ hạ, nô... tôi có lời muốn nói."
Đã trăm ngàn lần tự nhủ phải xưng là nô tì nhưng đến cuối cùng, vì lòng tự trọng và chút tôn nghiêm còn sót lại, Hoàng Lan vẫn không thể hạ mình. Nơi này lại là thâm cung, không bình phàm dân dã như ở chỗ Từ Trọng Sinh, suy đi tính lại, cuối cùng Hoàng Lan đành lựa chọn cách xưng hô như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!