Chương 5: Dạ yến Liên đài

Hoàng Lan cứ thế ngồi trong đám đông, không dám có hành động gì thái quá, chỉ chờ đến khi tan cuộc là lại theo đoàn nhạc công lẻn ra ngoài, vậy mà chiếc đàn trong tay nàng lại đột ngột đứt dây, đến chính Hoàng Lan cũng không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.....

Năm Quang Thuận thứ nhất (tức năm 1460).

Hoàng gia mở yến tiệc ở Liên đài.

Liên đài là tòa lầu hình lục giác được xây cao ba tầng, tọa lạc giữa hồ Lạc Thủy. Tương tự như chùa Diên Hựu, cấu trúc Liên đài lấy cảm hứng từ hình tượng bông hoa sen nhưng có phần bề thế và quy mô hơn, càng lên cao càng mở rộng ra bốn phía, thậm chí nếu đứng ở tầng lầu cao nhất có thể nhìn thấy mái ngói điện Kính Thiên. Liên đài rộng rãi thoáng mát, địa thế thuận lợi, lại thêm ba phía đều có cầu nối vào bờ, vì thế hàng năm đều được hoàng gia chọn làm nơi thiết yến.

Vì bữa nay chỉ là gia yến nên trang phục của Tư Thành không quá cầu kì. Hắn mặc áo Viên lĩnh (1) màu vàng, viền áo, cổ tay và thân áo đều thêu hình rồng bằng chỉ kim tuyến, hoa tiết tương tự như trên áo hoàng bào nhưng có phần giản tiện hơn; hắn đội mũ Đường cân bằng the đen, lưng đeo đai màu đỏ nạm ngọc, phía trước thắt thường (2) trang trí hình mây ngũ sắc. Ngồi gần Tư Thành nhất là chiêu nghi Phùng Diệm Quỳnh. Hôm nay, nàng ta đặc biệt cài một chiếc loan trâm làm bằng phỉ thúy mà thái hậu ban tặng trong ngày nàng ta mới vào vương phủ làm dâu. Mang nó bên mình, địa vị của nàng ta trong đám phi tần cũng có chút khác biệt. Xa ghế vua hơn là những phi tần khác, ví như tu dung Lê Tuyên Kiều trang nhã thuần thục, tu nghi Trịnh Minh Nguyệt xinh đẹp sắc sảo, tài nhân Nguyễn Nhã Nhân đằm thắm dịu dàng...

Mặt hồ Lạc Thủy phản chiếu hàng ngàn ngọn đèn lấp lánh. Sân khấu múa rối nước được dựng lên phía trước thủy đình, xung quanh là một hàng cờ quạt, voi lọng màu xanh đỏ. Sau màn đốt pháo bật cờ, những con rối làm bằng gỗ sung, được trang trí cầu kì, tỉ mỉ bắt đầu khoa chân múa tay, diễn vở kịch Hai Bà Trưng cưỡi voi ra trận. Nhạc trống nổi lên, huyên náo cả một vùng.

Ngồi trên đài cao, thái hậu, hoàng thượng cùng chúng phi nhàn nhã xem múa rối nước, thưởng trăng trò chuyện.

Yến tiệc kéo dài được gần nửa canh giờ, từ trong hàng ghế phi tần, một bóng hồng nhẹ nhàng bước ra. Nàng ta nhìn hoàng thượng đang ngồi ở trên cao, ánh mắt tỏa ra một mị lực không hề nhỏ, tươi cười mà nói.

"Dạ yến hôm nay thật náo nhiệt. Thần thiếp tuy học hành sơ sài nhưng cũng có chút tài mọn, muốn được góp vui cùng mọi người, mong bệ hạ ân chuẩn."

Lê Tuyên Kiều vừa nói vừa khẽ nhún người, ánh mắt trong biếc ngượng ngùng nhìn Tư Thành. Nàng ta chính là con gái của tả đô đốc Lê Thọ Vực, xuất thân danh môn, vào cung cùng lúc với Phùng Diệm Quỳnh. Luận về nhan sắc, Lê Tuyên Kiều so với Phùng Diệm Quỳnh cũng có thể coi như kẻ tám lạng, người nửa cân. Thế nhưng, đến bây giờ, nàng ta vẫn chỉ là một tu dung nhỏ bé, nếu đem so với Phùng chiêu nghi đứng đầu cửu tần thì thực sự thua kém rất xa.

"Lê tu dung là tài nữ nổi tiếng kinh thành, cầm kì thi họa đều tinh thông. Không biết hôm nay nàng muốn biểu diễn thứ gì?" Tư Thành tươi cười hỏi vị tu dung mà hắn đã gặp qua vài lần.

"Để bệ hạ chê cười rồi." Lê Tuyên Kiều thẹn thùng cúi đầu xuống làm mái tóc dài buông rủ xuống tấm lưng ong thon thả: "Thần thiếp học hành sơ sài, thật không dám nhận hai chữ tài nữ. Chẳng qua hôm nay là ngày vui của hoàng thất, thần thiếp biết chút về cầm nghệ nên mạo muội đem ra góp vui cùng mọi người thôi."

Phùng Diệm Quỳnh ngồi bên cạnh, trong đáy mắt ánh lên một tia cảm xúc không rõ ràng. Lê Tuyên Kiều, cho tiếng đàn của ngươi có là tiên nữ giáng phàm đi nữa, giữa chốn cung đình tàng long ngọa hổ, mang một điệu nhạc ra tranh thủ ánh mắt của hoàng thượng, thực quá tầm thường! Chỉ có điều, lần biểu diễn này là vinh dự hay nhục nhã còn chưa thể nói trước được.

Nghĩ vậy, Phùng Diệm Quỳnh thuận tay bứt một trái nho, ôn nhu đưa cho Tư Thành, giả hờ hững quan sát long nhan.

"Cũng tốt, đã lâu trẫm không nghe tu dung đàn."

Kì thực hắn chưa từng nghe Lê tu dung này đàn bao giờ, chỉ thuận miệng nói một câu vô thưởng vô phạt. Nhưng đối với Lê Tuyên Kiều, câu nói này đủ khiến nàng ta cực kì xúc động.

"Thần thiếp tạ long ân."

Hắn đã ân chuẩn, lập tức có hai thái giám mang đến một chiếc đàn tam thập lục. Từng ngón tay xinh như búp sen của Lê Tuyên Kiều lướt trên những dây đàn. Tiếng đàn vừa cất lên, ban đầu còn réo rắt du dương, sau đó dần biến thành một giai điệu ngàn mê vạn ảo. Liên đài tràn ngập thứ giọng nói mượt mà như suối chảy, lúc lên cao ngàn tầng trời xanh, lúc trầm khởi như tiếng trà rót trong ly ngọc, khi lại ngẫu hứng như ngàn hạt mưa tí tách rơi trên mái ngói lưu ly.

Tiếng đàn của Lê Tuyên Kiều gieo vào lòng người một cảm giác thanh khiết, khoáng đạt, đủ biến sầu thành vui, hóa ưu tư thành hạnh phúc. Tư Thành nhìn phi tần trước mặt mình, hơi mỉm cười. Hắn không ngờ trong hậu cung của hắn lại có người giỏi cầm nghệ đến vậy.

Nụ cười thoáng ẩn thoáng hiện của hắn không qua mắt được Phùng Diệm Quỳnh. Nàng ta hơi nhíu mày. Người đang gảy khúc nhạc này, nếu đứng thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất. Một cảm giác tức tối, khó chịu càng ngày càng định hình rõ trong lòng. Thì ra dạ yến hôm nay, Lê Tuyên Kiều đã dày công chuẩn bị từ lâu. Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng Phùng Diệm Quỳnh nhẹ nhàng đi đến trước mặt Tư Thành:

"Tiếng đàn của Lê tu dung tàng ẩn biết bao ý tứ, mê diệu khôn cùng, khiến thần thiếp vô cùng ngưỡng mộ."

Ái phi bỗng nhiên nói nói cười cười, Tư Thành sao không nhìn ra ý tứ khác?

"Phải chăng nàng cũng muốn góp vui?"

"Nếu bệ hạ không chê Diệm Quỳnh vụng về." Chỉ chờ có vậy, Phùng Diệm Quỳnh vội đáp.

"Được, trẫm ân chuẩn. Hôm nay là gia yến, mọi người đều là người một nhà, ai có tài nghệ gì thì cứ biểu diễn đi."

Phùng Diệm Quỳnh cố nén nụ cười hài lòng. Luận về cầm nghệ, đúng là nàng ta không phải đối thủ của Lê Tuyên Kiều, nhưng luận về ca vũ, mèo nào cắn mỉu nào còn chưa chắc!

Điệu nhạc của Lê Tuyên Kiều đang mượt mà biến ảo bỗng nhiên hơi trầm xuống. Người tinh ý khó phát hiện ra điều này, lạc điệu biến mất nhanh như khi xuất hiện.

Đã nghe tiếng Phùng Diệm Quỳnh như nước chảy bên tai:

"Em à, có thể cho chị mượn tạm tiếng đàn của em được không?"

Phùng Diệm Quỳnh bằng tuổi Lê Tuyên Kiều nhưng địa vị cao hơn nên trước mặt mọi người, nàng ta vẫn xưng chị gọi em với đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!