Chương 48: Chiếu tướng (1)

Thạch Bưu ngửa cổ lên trời, uất hận cười khan. Hắn tính kế một, lại bị đối phương tính lại gấp đôi. Hắn tưởng mình nhìn thấu dụng ý của đối phương, ai ngờ lại chỉ nhìn ra một nửa, lòng vòng cả ngày, cuối cùng vẫn không tránh khỏi kết cục thất bại dưới tay Lê Tư Thành.

——————————-

Đoàn sứ thần ba nước trên đường đi gặp một số trục trặc nhỏ, thời gian đến Đông Kinh vì thế mà chậm lại hai ngày.....

Mới sáng sớm đã có người mang ba rương đồ lớn đến dịch quán của sứ thần Đại Minh. Rương thứ nhất, hồng ngọc, phỉ thúy, trân châu, mã não... không biết bao nhiêu mà kể. Rương thứ hai, gấm lụa từng cuộn xếp ngay ngắn, chỉ nhìn qua đã biết là đồ thượng hạng. Tráp cuối cùng chỉ có một bức tượng Quan Âm, nhưng bức tượng này làm bằng bạch ngọc nguyên khối, thuần nhất đẹp đẽ, toàn thân bóng mịn không một vết xước, lại tỏa ra ánh sáng thuần nguyên mờ ảo, hiển nhiên là bảo vật.

Mã Hữu Long ngạc nhiên hỏi, mới biết những thứ này là tặng phẩm của vua Đại Việt dành riêng cho sứ thần. Đức vua rất áy náy chuyện phi tử của mình đắc tội với sứ thần nên đặc biệt đem lễ vật trọng hậu đến tạ lỗi. Ngó qua ba rương đồ, ánh mắt Thạch Bưu chỉ dừng lại trên bức tượng bạch ngọc Quan Âm kia vài giây, cuối cùng mới lệnh cho bọn người dưới đem đi.

An Nam quốc vương trước thì trừng phạt phi tử, sau lại vội vàng đem vàng bạc đến dịch quán tạ lỗi. Chỉ cần nghĩ đến đây thôi, Thạch Bưu đã không giấu nổi sự đắc ý. Một kẻ nhát gan, nhu nhược như vậy, cho dù có là vua một nước, Thạch Bưu cũng không muốn để vào mắt.

Mỗi khi mường tượng đến cảnh đại quân đánh xuống phía nam, vó ngựa thiên triều giày xéo từng tấc đất Đại Việt... trong lòng Thạch Bưu lại dâng lên sự kích động khó tả. Là võ tướng quanh năm rong ruổi trên lưng ngựa, đối với riêng Thạch Bưu mà nói, chiến tranh và thảo phạt đều có sự thú vị của riêng nó. Một đất nước đớn hèn không xứng đáng được hưởng độc lập, càng không xứng đáng tồn tại trên thế gian này.

Cá lớn nuốt cá bé, chân lý vĩnh viễn chỉ thuộc về kẻ mạnh mà thôi.....

Ở con đường mòn cách dịch quán không xa xuất hiện ba người lạ mặt. Tuy họ chỉ mặc bộ quần áo nông phu màu nâu nhưng vẫn không giấu được cốt cách cao quý cố hữu: nam anh tuấn quyền uy, nữ tư dung thanh nhã. Người đàn ông trung niên duy nhất trong cả bọn cũng có cặp mắt tinh nhạy hơn người. Bọn họ ngồi đó, bình tĩnh và trầm lặng, như thể đang kiên nhẫn chờ đợi một điều gì đó.

Bóng nắng đổ chênh chếch trên con đường mòn. Lại thêm một canh giờ nữa trôi qua.

Người con gái uể oai vươn vai ngáp dài. Ở bên cạnh, người con trai chỉ chăm chú ngắm nghía cây cung trong tay, thi thoảng lại ngước lên trời và nhìn xa xăm.

Khi ánh tịch dương bắt đầu nhộm đỏ mái đình cổ phía xa, từ bầu trời bên trên dịch quán, một con chim bồ câu tung cánh bay về hướng bắc. Người con trai lúc ấy mới mỉm cười, đồng thời giương cung lên, không nhanh không chậm nhằm thẳng vào chấm nhỏ đang di động ấy.

Động tác buông cung nhẹ như gảy đàn. Mũi tên ấy lao nhanh đến mức không ai nhìn rõ quỹ đạo, chỉ biết rằng chưa đầy một giây sau, cánh chim chững lại trên không trung rồi rơi xuống một lùm cây nhỏ. Không đợi chủ nhân nhắc nhở, người đàn ông trung niên đã nhanh nhẹn chạy đến mang con chim về.

"Có muốn ăn bồ câu nướng không?"

Nghĩ đến cảnh những con chim đưa thư hiền lành bị vặt lông rồi quay vàng trên đống lửa, Hoàng Lan cảm thấy lợm giọng, bèn lắc đầu nguây nguẩy.

Đặng Phúc biết hoàng thượng muốn trêu chọc Nguyễn sung nghi, y vừa nháy mắt với nàng, đồng thời trỏ trỏ xuống dưới đất.

Suýt chút nữa, Hoàng Lan đã rú lên một tiếng vì kinh ngạc.

Mũi tên của Tư Thành chỉ xuyên qua cánh chim, không gây tổn thương nặng như nàng nghĩ.

"Trẫm theo sư phụ học võ từ năm bảy tuổi." Lúc cất cung đi, Tư Thành ném cái nhìn tỉnh bơ về phía Hoàng Lan.

Từ trước đến nay, nhất cử nhất động của Tư Thành lúc nào cũng tượng trưng cho sự chuẩn mực. Hắn đạo mạo âm trầm, nàng biết. Hắn nghiêm túc, khuôn phép, nàng biết. Hắn vui tính, nàng cũng biết. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng được tận mắt chứng kiến võ nghệ của Tư Thành, lại còn vi diệu như thế, bảo sao Hoàng Lan không ngạc nhiên!

Tư Thành mở bức thư vừa lấy được ra, cẩn thận đọc qua một lượt.

"Thạch Bưu đã hành động?" Hoàng Lan nhòm qua vai hắn, chữ trong thư nửa hiểu nửa không, nhưng đại khái nàng cũng dịch được một phần.

Tư Thành bất mãn đáp:

"Hắn đang âm thầm thu thập thông tin về các phòng tuyến quân sự ở phía bắc và phía tây Đại Việt." Nói đến đây, hắn giận dữ bóp nát bức thư trong tay: "Thằng ranh họ Thạch này rốt cuộc định làm sứ thần hay làm gián điệp đây?"

Tất nhiên là cả hai.

"Ý của bệ hạ thế nào?"

Tư Thành nhún vai:

"Nếu đối phương đã bận rộn như vậy, trẫm cũng nên làm một chủ nhà hào phóng thôi."

Thấy hoàng thượng có ý phớt lờ hành động của Thạch Bưu, Đặng Phúc chau mày vẻ khó hiểu. Chỉ có Hoàng Lan mỉm cười thích thú. Nàng đã hiểu dụng ý của hắn.

Tên đã lên cung không thể không bắn, nước đã đẩy thì thuyền phải trôi. Nếu Thạch Bưu muốn chơi, vậy thì Tư Thành sẽ cùng đối phương chơi đến cùng.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!