Chương 46: Âm mưu ngoại quốc (4)

Tâm tư Hoàng Lan mỗi lúc lại thêm bất an. Một kẻ có thể trưng ra bộ mặt vô sỉ để che lấp đi bản chất thật của mình... Thạch Bưu, rốt cuộc hắn đang có mục đích gì?

Đại Việt là miếng mồi ngon mà bọn chúng không bao giờ muốn từ bỏ.

"Kế tiếp bệ hạ định làm gì?"

Một khi đã biết dụng ý của đối phương, tất nhiên Tư Thành không thể khoanh tay đứng nhìn.

"Thạch Bưu chưa có hành động cụ thể, trẫm cũng chỉ có thể án binh bất động."

Không gian chợt tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức tưởng như chỉ cần một chiếc kim khâu rơi xuống cũng đủ khiến người khác giật mình. Ngọn nến trên giá đã sắp tàn, ánh sáng đong đưa chiếu thành một khoảng nhàn nhạt lên bộ tranh tứ bình, càng khiến cho cảnh sông nước trong bức tranh mùa thu thêm phần man mác, u tĩnh.

Khóe môi Hoàng Lan hơi mấp máy, giống như có điều gì đó muốn nói rồi lại thôi.

Một con chim bồ câu từ đâu bay đến, đậu ngay bên bệ cửa sổ. Dưới chân nó có một cái ống nhỏ xíu, bên trong có một tờ giấy cuộn tròn lại, thoạt nhìn không dễ phát hiện. Hình như khóe môi Tư Thành vừa nhếch lên thành một nụ cười. Hắn chậm rãi lại gần bệ cửa sổ.

"Là tin tức từ dịch quán."

Dù Tư Thành không nói, Hoàng Lan cũng hiểu rằng ở dịch quán có người của hắn. Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng. Tư Thành là người có tầm nhìn xa, lại hành động cẩn trọng, điểm đơn giản này, tất nhiên hắn không thể bỏ qua.

Bức thư vừa được mở ra, nụ cười tự tin vẫn hiện hữu trên môi hắn biến mất.

Hoàng Lan nôn nóng lại gần:

"Đã ra chuyện gì vậy?"

"Lần đi sứ Đại Việt này, Thạch Bưu có lén mang theo một thứ. Hoàng Lan, nàng có biết thứ hắn đang ngấm ngầm nắm trong tay là gì không?"

...

Cùng lúc ấy, ở một khu hoa viên thưa vắng trong hậu cung, kẻ mặc y phục thái giám đang nhàn tản ngắm nghía con dao găm của mình. Chiếc khăn lụa trong tay hắn trắng muốt, hợp với sắc xanh lạnh ánh lên từ lưỡi dao, tạo nên một phối cảnh vô cùng tà mị.

Một bông hoa hồng chao nghiêng trong bóng tối mập mờ. Không rõ nhát dao ấy vung lên lúc nào, cũng không hề nghe thấy tiếng không khí xao động, chỉ thấy sau khoảnh khắc ngắn ngủi còn hơn cả cái chớp mắt, bông hoa kia liền xoay tròn trong không trung. Ban đầu còn chậm rãi, sau đó nhịp xoay càng lúc càng mạnh, cho đến khi cả bông hoa kia hóa thành một hình khối mờ nhạt đồng nhất, những cánh hoa đỏ thẫm liền bứt mình ra khỏi nhị, mỗi cánh hoa như một bông tuyết trắng nhuộm bởi máu đỏ, tàn tạ và điên cuồng trong trận gió đông, bung tỏa về đủ mọi hướng khác nhau trước khi hờ hững đáp xuống mặt hồ Lạc Thủy.

"Có kẻ lạ mặt xuất hiện ở dịch quán sứ thần đại Minh. Để đề phòng bất trắc, tối nay Thạch Bưu đã chuyển số tì sương đó ra ngoài."

Trước đó nửa canh giờ, cung nữ truyền tin đã báo với hắn như vậy.

Ha ha, Thạch Bưu, ngươi tưởng ta không biết ngươi định làm trò hề gì với số tì sương đó hay sao?

Hậu viên hoàng cung, tiếng ai đó cười càng lúc càng sâu.....

Hoàng Lan hít một hơi dài. Hô hấp dần trở lên khó khăn hơn.

"Tì sương! Thạch Bưu ngấm ngầm tích trữ cả thảy sáu lọ tì sương."

Tì sương không mùi không vị, vua của các loại độc dược, lấy mạng kẻ khác dễ như người ta ngắt một nhánh cỏ buổi sớm.

Sứ thần Đại Minh cất giấu tì sương. Vì người của Tư Thành trót đánh động dịch quán, Thạch Bưu liền vội vã chuyển số độc dược đó đi chỗ khác. Đến kẻ ngốc cũng hiểu việc này không phải một trò đùa.

"Hay là trước hết bắt Thạch Bưu lại?" Hoàng Lan đề nghị.

Lần này thì Tư Thành lắc đầu:

"Thạch Bưu là sứ thần của Đại Minh. Bây giờ chúng ta bắt hắn, đừng nói là không có chứng cứ cụ thể, ngay cả khi chúng ta có trong tay chứng cứ, Đại Minh vẫn có thể dựa vào đó để lấy cớ xuất binh. Điều trẫm băn khoăn lúc này, đó là Thạch Bưu đã đưa số độc dược này đi đâu, hắn muốn dùng chúng để hạ độc ai?"

Hai câu hỏi chưa có câu trả lời.

Mặc dù Tư Thành vẫn giữ nguyên vẻ ung dung, mặc dù ánh mắt của hắn vẫn như lòng biển sâu không thấu đáy, trầm tĩnh và kiên định, nhưng không hiểu sao Hoàng Lan lại có cảm giác đó chỉ là những gì hắn cố gắng thể hiện ra bên ngoài, còn tận sâu trong nội tâm, hắn cũng biết bất an, cũng biết sợ hãi, cũng biết chán ghét những âm mưu, thủ đoạn và cả sự đơn độc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!