Chương 4: Lạc lối ở Đông Kinh

Mấy hôm nay, mỗi lần ngủ, nàng đều cố gắng ngủ thật sâu, mong sao khi tỉnh dậy sẽ thấy mình trở về nhà, và câu chuyện kỳ quái này sẽ kết thúc như chưa bao giờ tồn tại. Nhưng không, mở mắt ra, vẫn là khung cảnh của thời đại này. Mọi thứ vẫn hiển nhiên tồn tại như một giấc mộng hoang đường.....

Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn, không khí đượm một vị lạnh mát.

Gã tiều phu nghèo Từ Trọng Sinh lại vác rìu lên núi như thường lệ. Dạo này thời tiết thuận lợi, vạn vật hài hòa, nếu không kiếm được củi thì may ra vẫn có ít lá thuốc để hái mang về.

Đến non trưa, Trọng Sinh ngồi xuống một gốc cây nghỉ ngơi, vừa định giở nắm xôi ra ăn thì đột nhiên giật nảy người. Y vừa đụng phải một vật gì đó mềm mềm. Sau một phút định thần lại rằng đó không phải thú dữ, bởi nếu thú dữ thì đã tấn công người rồi, y quay lại và nhận ra dưới gốc cây có một người con gái đang nằm bất tỉnh. Nàng khoác trên mình thứ y phục lạ kỳ, áo không ra áo, váy không phải váy, chất liệu cũng là loại y chưa từng nhìn thấy trong đời.

Nàng không phải trang tuyệt thế giai nhân, nhưng dáng ngủ vừa hiền hòa vừa thanh nhã, khóe mắt nhắm nghiền mơ nàng, thỉnh thoảng cánh mũi lại phập phồng theo từng nhịp thở yếu ớt. Từ Trọng Sinh vốn ít học, y không biết miêu tả nhan sắc nàng ra sao, chỉ biết ngẩn ngơ đứng nhìn hồi lâu, mãi sau mới sực tỉnh rồi vội vàng lay nàng dậy.

Vừa chạm tới lưng người con gái ấy, Từ Trọng Sinh liền cảm thấy có một thứ chất lỏng âm ấm, đặc sệt dính vào tay mình. Nhìn kĩ lại, mới biết đó là máu!

...

Hoàng Lan cảm thấy toàn thân ê ẩm. Khó khăn lắm nàng mới mở được mắt ra, cảm thấy có ánh nến mờ mờ chiếu tới và mùi dược liệu phảng phất đâu đó. Thất thần, nàng nhổm dậy và lập tức sững sờ khi nhìn tới khung cảnh xung quanh. Nàng đang ở trong một căn nhà đắp đất, mái làm bằng cỏ gianh chứ không phải bê tông hay ngói. Xung quanh không có đồ đạc gì đáng kể, ngoài chiếc giường bằng mấy tấm gỗ buộc lại với nhau mà nàng đang nằm trên đó cùng với mấy chiếc bồ (nếu nàng gọi tên đúng) chất chồng nhau ở một góc. Liếc mắt một vòng, Hoàng Lan không tìm thấy công tắc điện ở đâu. Chỉ có độc một cây nến cắm vào vỏ con trai treo lủng lẳng giữa nhà, mà hình thù cũng méo mó quái dị, không đẹp như nến sản xuất thời nay.

Thật chẳng biết đây là cái vùng thâm sơn cùng cốc quái quỷ nào nữa?

Lò dò vén tấm mành tre bước ra, thì ra trời vẫn sáng, chỉ tại căn phòng vừa rồi tối và kín đến mức ánh nắng không chiếu vào. Trước mặt Hoàng Lan là một sân đất rộng, bên cạnh có một đống rơm to, ở góc sân, một người mặc quần áo nông phu màu nâu đang ngồi xổm quạt quạt niêu thuốc trên bếp củi. Chứng kiến tất cả những cảnh ấy, Hoàng Lan không kìm được mà vô thức đưa tay dụi mắt. Chuyện này là sao?

Liệu có phải nàng vẫn đang còn ở Hà Nội?

"Cô tỉnh rồi à?"

Hoàng Lan nheo mắt lại. Anh chàng áo nâu kia đang nói chuyện với mình?

"Hỏi tôi à?" Nàng trỏ tay vào người mình, không tin trên đời này còn có kiểu ăn mặc kì lạ đến thế!

Người kia hơi ngạc nhiên:

"Ở đây chỉ có tôi và cô, tôi không hỏi cô thì hỏi ai? Cô bị thương ở chân núi, ngất đi đã mấy ngày..."

Nghe Từ Trọng Sinh nói, Hoàng Lan mới nhớ đến cảm giác đau ê ẩm. Kỳ thực cơn đau chưa lúc nào dịu xuống, chẳng qua vì nàng quá sững sờ trước khung cảnh trước mắt nên mới không để ý đến nó mà thôi.

"Xin lỗi anh, nhưng đây là đâu?" Hoàng Lan nghi ngờ hỏi: "Có phải ở Hà Nội không? Thực tình tôi thấy không giống lắm... vùng này đã mắc điện chưa?"

Từ Trọng Sinh không khỏi nhăn nhó mặt mày. Y ngẫm nghĩ một hồi mà không sao hiểu được nàng đang nói gì.

"Đây là Đông Kinh. Tôi tên là Từ Trọng Sinh. Tôi nhìn thấy cô bị ngất trên núi nên đã đưa cô về nhà. Nhà tôi ở làng Đan Xá, ngoại vi kinh thành."

Đông Kinh? Kinh thành? Hoàng Lan chọi chọi đầu mình vô cửa, cảm thấy đau điếng. Quay lại nhìn, vẫn là anh chàng áo nâu kia đang dòm dòm nhìn mình. Chắc không phải mơ nhỉ?

"Nơi này cách Hà Nội xa không?"

"Hà Nội?" Từ Trọng Sinh lắc đầu: "Chưa từng nghe đến."

Lo lắng trong lòng Hoàng Lan lại tăng thêm một bậc. Dù họ đang nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt nhưng anh chàng này thậm chí không biết Hà Nội là nơi nào. Có người Việt Nam nào không biết Hà Nội không? Một giả thiết thoáng hiện lên trong đầu khiến Hoàng Lan lạnh cả sống lưng. Nàng bắt đầu đi vòng quanh ngôi nhà một vòng, ngó nghiêng không ngừng, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Không có dấu vết của thời hiện đại!

"Này anh, cho tôi hỏi đang là năm nào vậy?" Sau khi trở lại chỗ cũ, nàng nói với Từ Trọng Sinh lúc này vẫn đang đứng trân trân một chỗ.

Vẻ mặt của Trọng Sinh càng kỳ quái hơn. Chẳng lẽ cô gái này bị thương đến nỗi mất trí nhớ?

"Đang là năm Quang Thuận thứ nhất."

"Năm Quang Thuận thứ nhất?" Hoàng Lan mông lung nhắc lại. Nếu như đối với Từ Trọng Sinh. Hà Nội là một nơi xa lạ thì đối với Hoàng Lan, Quang Thuận cũng là một niên hiệu vô nghĩa: "Đợi đã đợi đã, gần đây có xảy ra sự kiện gì đặc biệt không?"

Ngoài việc vua mới đăng cơ, Từ Trọng Sinh chẳng biết có chuyện gì đặc biệt hơn cả. Nhưng có vẻ nàng không biết Quang Thuận là gì, nói thêm cũng vô ích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!