Chương 38: Sóng gió bắt đầu (4)

Lợi dụng lúc bà cô già khó tính Lâm Vũ Linh không để ý, Hoàng Lan thoắt leo xuống như một con sóc, vòng sang phía sau hòn giả sơn rồi nhanh chóng lẩn mất. Nguyệt Hằng đứng ở phía xa nhìn thấy, ngấm ngầm đồng ý, chỉ làm một cử chỉ ngụ ý rằng lệnh bà nên trở về sớm.

Kể từ ngày trót khoác lên người cái địa vị sung nghi sung ngờ gì đó, mỗi bước chân của Hoàng Lan đã không còn thoải mái tự tại như xưa. Lúc nào cũng có cung nữ đi theo nàng như hình với bóng. Giây phút thoải mái tự do như hôm nay là khá hiếm hoi! Nàng khoan khoái hít một hơi rồi tiêu sái bước đi quanh Đồng Cúc đài, âm thầm mường tượng lúc thu sang, Đồng Cúc đài sẽ bị nhuộm bởi một màu vàng chói mắt.

Khung cảnh đang tĩnh lặng thì bị một giọng nói eo éo cắt ngang:

"Ai ở phía trước? Còn không mau tránh đường!"

Hoàng Lan giật mình quay lại, nhác trông thấy hai người có vẻ như một chủ một tớ đang tiến lại gần.

Người đi đằng sau, mặc y phục màu tím, tiếp tục cất giọng hống hách:

"Cung nữ to gan, ngươi còn đứng đó nhìn cái gì? Tránh qua một bên mau!"

Hoàng Lan vẫn đứng bình chân như vại.

Thứ nhất, lối đi ở Đồng Cúc đài công nhận hơi hẹp thật, nhưng xin đường thế này nghe kiểu gì cũng không lọt tai.

Thứ hai, trang phục và ngoại hình của hai người này rất lạ, không giống y phục của quan lại triều đình.

"Tiểu mỹ nhân, vì sao còn đứng ngây ra đó? Chẳng lẽ ngươi ngưỡng mộ ta quá nên không chịu rời đi sao?"

Cái kẻ có

- vẻ

- giống

- chủ

- nhân kia bật cười ha hả. Người này vẫn còn rất trẻ, trán ày rậm, ngũ quan hài hòa, tướng mạo tuy tuấn tú đẹp đẽ nhưng lại dễ nhìn ra sự nham hiểm trong cái đẹp đẽ đó. Hắn mặc áo dài màu trắng, cổ và tay áo khâu chỉ kim tuyến tinh tế, lưng thắt đai ngọc gọn gàng. Vải may áo, có lẽ là một loại gấm thượng hạng, đứng dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng bóng bẩy nhức mắt. Bộ trang phục kiểu này, Hoàng Lan nhìn rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu.

Thấy nàng đứng ngây ngẩn một hồi, hắn lại cười, phô ra hàm răng trắng như ngọc.

"Tiểu mỹ nhân... "

Phì! Mĩ, mĩ cái đầu ngươi ấy! Hoàng Lan khinh thường lườm lại đối phương. Bình sinh, nàng cực kì dị ứng với thể loại cợt nhả này.

Điều khiến nàng chú ý nãy giờ không phải ngoại hình, mà là trang phục và giọng nói chọ chẹ, lơ lớ của hắn. Đến khi hắn nói lần thứ hai, nàng đã có thể khẳng định được...

Cái tên áo trắng này là người ngoại quốc! Nàng thấy trang phục hắn mặc quen thuộc, bởi vì nó na ná như hình ảnh trên những bộ phim cổ trang Trung Quốc. Hoàng Lan chợt buột miệng lầm bầm:

"Người Trung Quốc à?"

Người kia khó hiểu nhìn nàng:

"Trung Quốc?" Hắn nhắc lại.

Hoàng Lan vỗ vỗ trán. Ở thời đại này, chắc bọn họ chỉ biết "trung nguyên" chứ chưa biết đến từ "Trung Quốc" đâu nhỉ? Có nói nữa hắn cũng không hiểu. Tự nhiên trong lòng có ác cảm không thể lý giải, Hoàng Lan nhún vai, nhanh chóng rẽ sang một bên khác.

Một bàn tay vươn tới, mạnh mẽ và thô bạo tóm lấy cánh tay nàng. Tên áo trắng nhìn Hoàng Lan, cất giọng nham nhở:

"Đi đâu vội vậy tiểu mỹ nhân? Ta trông ngươi cũng có chút nhan sắc. Có muốn đi theo ta không? Đi theo ta, ngươi sẽ được ăn ngon mặc đẹp, vinh hoa phú quý hưởng cả đời không hết."

Ăn ngon mặc đẹp? Ai cần cái ăn ngon mặc đẹp của ngươi? Hoàng Lan chửi thầm trong bụng. Trong khi đó, cặp mắt trâng tráo của hắn quét khắp người nàng, cuối cùng dừng lại trên bờ vai trắng nõn nà.

"Làm ơn buông tay ra."

Hoàng Lan gằn chặt từng chữ, cố gắng lắm mới không phát tiết cơn giận dữ ra ngoài. Bởi vì đây là hậu cung, dù có giận, nàng cũng không thể tùy tiện động thủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!