Chương 37: Sóng gió bắt đầu (3)

"Thưởng cho Nguyễn Hoàng Lan? Cô ta thì có công trạng gì mà cũng được ban thưởng?"

Trong ấn tượng của Phùng Diệm Quỳnh, Nguyễn Hoàng Lan mãi mãi là một nhạc công xuất thân hèn kém. Hạ Diệp Dương vờ như không nhận ra biểu cảm của Phùng Diệm Quỳnh, chỉ nhàn nhã trỏ tay về phía xa:

"Huệ phi quên rồi sao? Nguyễn sung nghi này từng cùng bệ hạ đàm luận chuyện thủy văn, kiến giải được vấn đề đê sông Lỗi Giang, được khen ngợi là người có tấm Bồ Tát, biết suy nghĩ vì giang sơn xã tắc. Nay tình hình Thanh Hoa ổn định, dân chúng ở đó nhớ ơn triều đình nên dâng tặng nông sản, bệ hạ nghĩ tới Nguyễn sung nghi, ban tặng cho cô ta chút đồ cũng là điều dễ hiểu."

Một câu Nguyễn sung nghi, hai câu Nguyễn sung nghi! Nếu không niệm tình Hạ Diệp Dương này còn có chỗ hữu dụng, Phùng Diệm Quỳnh đã thẳng tay xử trí nàng ta cho hả giận rồi.

Thấy chủ nhân hừ lạnh một tiếng, Bạch Yên rụng rời đổ đốt, vội vàng quỳ xuống.

"Lệnh bà bớt giận."

Phùng Diệm Quỳnh hậm hực gì đó không nghe rõ. Bạch Yên tự ình thông minh, nhanh nhảu nịnh nọt:

"Lệnh bà hà tất phải vì những thứ hèn kém đó mà tức giận. Người là nhân trung chi phượng, là phi tần cao quý nhất hậu cung, lại đang mang trong mình long tự. Thử hỏi khắp hậu cung này, ai có tư cách so bì với lệnh bà? Trong khi những thứ đồ kia, nhìn thoáng qua cũng thấy thô kệch quê mùa. Kẻ tặng người nhận đều một phường mèo mả gà đồng, đừng nói là vật tiến cung, Bạch Yên thấy cho dù chạm vào làn váy người cũng không xứng đáng."

Theo hầu Phùng Diệm Quỳnh đã lâu, Bạch Yên không ít thì nhiều cũng nhiễm được tính cách tự mãn của chủ nhân. Phùng Diệm Quỳnh cũng hơi phác ra ý cười.

Đúng vậy, nàng ta là mới là phượng hoàng giữa vạn người. Còn Nguyễn Hoàng Lan đó chẳng qua chỉ là một kẻ hèn kém thô kệch. Đối phương vốn đã không có tư cách cùng nàng ta so bì cao thấp...

Thấy Phùng Diệm Quỳnh vui vẻ, đám cung nữ phía sau cũng ríu rít lấy lòng. Ở bên cạnh, Hạ Diệp Dương đủng đỉnh vuốt vuốt lọn tóc của mình, chỉ thỉnh thoảng bợ đỡ vài câu.

"Mèo mả gà đồng? Các ngươi nói ai là mèo mả gà đồng?"

Đúng lúc ấy, một giọng nam trầm vang lên. Đám cung nữ đang cười khúc khích bỗng xám mặt nhìn nhau. Phùng Diệm Quỳnh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy bản thân theo bản năng rời khỏi loan kiệu, rồi từ tốn hành lễ với người vừa xuất hiện.

Hoàng thượng coi trọng Nguyễn sung nghi, việc này cả hậu cung đều biết.

"Hay cho câu mèo mả gà đồng!" Tư Thành liếc nhìn người đang khiêm tốn quỳ phía sau Phùng Diệm Quỳnh, một lúc sau mới nhớ ra nàng ta là tiệp dư mới được sắc phong. Cuối cùng, ánh mắt của hắn dừng lại trên người nhân vật chính. "Huệ phi, trẫm hỏi nàng một câu. Quần áo đẹp đẽ nàng đang khoác trên người từ đâu mà có? Cao lương mỹ vị nàng ăn hàng ngày từ đâu mà có?

Cuộc sống sung túc đầy đủ này của nàng, từ đâu mà có?"

Càng về cuối, Tư Thành càng gằn từng chữ mà nói.

Phùng Diệm Quỳnh cũng không phải kẻ ngu ngốc. Nàng ta cúi đầu đáp.

"Bẩm bệ hạ, là từ tiền tô thuế mà dân chúng nộp cho triều đình hàng năm..."

Tư Thành chán ghét nhìn nàng ta:

"Đúng vậy. Những gì nàng được hưởng hôm nay đều từ đám người mà nàng cho là mèo mả gà đồng ấy đó."

"Bệ hạ bớt giận." Biết đối phương nổi giận, Phùng Diệm Quỳnh vứt hết sự kiêu kì vốn có, vội quỳ sụp dưới chân hắn, nghẹn ngào: "Là Diệm Quỳnh không phải, đã khiến người tức giận. Thần thiếp biết sai rồi."

Tư Thành vẫn nhìn đối phương không chớp mắt. Trên gương mặt tuấn mỹ kia, không ai đủ bản lĩnh để nhìn ra dù một tia cảm xúc.

Không thường xuyên được gặp Tư Thành, Hạ Diệp Dương dễ dàng bị kích động, cứ ngây ngẩn ngắm nhìn hắn. Khi tiếng khóc của Phùng Diệm Quỳnh bị đẩy lên cao, nàng ta mới giật mình nhận ra bản thân cũng không thoát được liên lụy trong việc này.

Phải nói gì đó! Phải nói gì đó! Nhưng nói gì bây giờ?

Nghĩ đoạn, Hạ Diệp Dương đánh bạo nói:

"Bẩm bệ hạ, Huệ phi tuy sai nhưng cũng đã biết lỗi, xin bệ hạ nể tình chị ấy đang mang thai rồng mà giơ cao đánh khẽ."

Phùng Diệm Quỳnh âm thầm nghiến răng nghiến lợi. Kiểu nói của Hạ Diệp Dương, bề ngoài là thay Phùng Diệm Quỳnh cầu xin, thực chất chỉ là chối bỏ trách nhiệm của bản thân, trong khi chính nàng ta mới là người khơi mào ra vụ nói xấu này.

Tư Thành chăm chú nhìn hai phi tần trước mặt. Cũng chẳng biết sau đó bao lâu, hắn lạnh nhạt nói:

"Huệ phi đang mang thai, quỳ lâu không tiện, nàng đứng lên trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!