Ngẩng đầu lên, Hoàng Lan bất giác chạm phải ánh mắt trìu mến của Tư Thành. Khi hai ánh mắt chạm nhau, Hoàng Lan chợt có cảm giác rất lạ, tựa hồ trái tim đã đập sai nhịp. Cuối cùng, kẻ thua cuộc vẫn là nàng. Lảng tránh không được, nàng miễn cưỡng quay đầu sang phía khác.
Phượng Tú uyển, mùa này hoa nở rực rỡ, trăm cánh hoa đua nhau khoe sắc, xa xa lại có ao nhỏ hình bán nguyệt, nước xanh thấu đáy, cảnh sắc thực mê hồn người.
Tư Thành nhìn nàng hồi lâu, lát sau dịu dàng nói:
"Hoàng Lan, nghe lời trẫm, ở lại trong cung đi, đừng ra ngoài chạy nhảy nữa."
Một cơn gió nhẹ thổi đến, mơn man ôm siết lấy mái tóc Hoàng Lan. Khóe môi nàng khẽ cong lên:
"Hậu cung này rắc rối đa đoan, bệ hạ thực sự muốn tôi ở lại?" Nàng nhẹ giọng hỏi.
"Trẫm tin nàng có đủ bản lĩnh để sống tốt trong hậu cung."
Hoàng Lan thở dài:
"Xin lỗi, tôi không thể."
Một thoáng im lặng. Sắc mặt Tư Thành hơi chùng xuống.
Rất lâu sau đó, Hoàng Lan đứng dậy, xoay người bước đi.
Bốn tháng trước, nàng đã lựa chọn rời xa nơi đầy thị phi này. Bây giờ, nàng vẫn lựa chọn như vậy.
Hình như Tư Thành định đứng dây đuổi theo, nhưng ngạo khí của một bậc đế vương khiến hắn chỉ có thể ngồi đó mà nhìn theo hình bóng ấy dần khuất xa. Trong đáy mắt, thứ phảng phất không phải sự giận dữ, mà là thất vọng.
Nàng cứ thế bỏ đi như vậy sao? Trong mắt nàng, trẫm thực sự không tồn tại sao?
Đúng lúc ấy, một tiếng người hét lên đầy phấn khích:
"Tiểu thư!"
Nguyệt Hằng đang dẫn đầu một đoàn người rất dài, cả đám hồ hởi đi về phía Phượng Tú uyển. Hoàng Lan nhanh chóng nhận ra đám người này là ai. Họ là những cung nhân trong Nhữ Hiên các, cung Trường Phúc, nói chung toàn là người quen cũ.
Bọn họ... bọn họ kéo đến đây làm gì? Hoàng Lan ngây người không hiểu chuyện gì.
Gặp lại chủ nhân, Nguyệt Hằng vui mừng khôn xiết. Nhưng rất nhanh sau đó, nàng ta chủ động tách lên phía trước rồi quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng Lan, nghẹn ngào khóc:
"Tiểu thư, cô đừng đi nữa, hãy trở về Nhữ Hiên các đi ạ."
Hoàng Lan vội đến đỡ Nguyệt Hằng dậy. Thế nhưng Nguyệt Hằng vẫn kiên quyết quỳ trên mặt đất:
"Là do nô tì chăm sóc không chu đáo mới khiến tiểu thư chán ghét mà bỏ đi. Chỉ khi tiểu thư trở về Nhữ Hiên các, chấp nhận tha lỗi cho nô tì, nô tì mới dám đứng lên."
Cái quái gì thế này?
Hoàng Lan còn đang định nói "tôi tha lỗi" thì chợt sững lại, vì nàng đã nhận ra ý tứ của đối phương.
"Nguyệt Hằng, cô muốn ép tôi?"
Biết không thể dùng cách này để thuyết phục Nguyễn tiểu thư, Nguyệt Hằng cúi đầu hồi lâu, cuối cùng cắn răng đáp:
"Nô tì hiểu tiểu thư bỏ đi vì chán ghét cuộc sống chốn thâm cung. Nhưng hậu cung không bạc bẽo, tuyệt tình như tiểu thư tưởng đâu. Ở đây, vẫn còn chúng nô tì thật lòng muốn tốt cho cô. Nửa năm qua, mọi người trong Nhữ Hiên các đều đợi cô trở về. Bệ hạ, ngài cũng luôn đợi cô trở về. Khi bỏ đi, tiểu thư có nghĩ đến những người ở lại không? Chân tình của mọi người, cô không nhận ra thật sao?"
Đáy lòng Hoàng Lan chùng xuống.
Có lẽ Nguyệt Hằng nói đúng. Hậu cung không phải chỉ có đám người Phùng Diệm Quỳnh, Triệu Bảo Khánh. Ở nơi đó, nàng vẫn còn có những người bạn thực sự.
"Tôi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!