Trong cung Thụy Đức, Phùng Diệm Quỳnh an nhàn ngồi trên trường kỷ, phía bên dưới, một đám phi tần đang phiếm chuyện với nhau. Mặc kệ cho những lời nịnh nọt nhàm chán bên tai, Phùng Diệm Quỳnh cũng chỉ miễn cưỡng đối đáp đôi lời, sau đó tiếp tục giữ nguyên dáng vẻ cao ngạo, ánh mắt trong veo lười nhác ném ỗi người một cái nhìn hời hợt.
Càng biểu hiện như vạy, vị chủ nhân cung Thụy Đức này càng nâng địa vị của bản thân lên một bậc. Bởi hơn ai hết, Phùng Diệm Quỳnh hiểu rằng với nhan sắc tuyệt trần, gia thế hiển hách cùng thai rồng trong bụng, trong tương lai, đám người trước mặt căn bản không có tư cách sánh vai cùng mình.
Trò chuyện được nửa ngày thì mọi người thấy Bạch Yên rón rén đi vào, cúi đầu thì thầm gì đó với Phùng Diệm Quỳnh. Gương mặt xinh đẹp như hoa đột nhiên chuyển sắc, thanh sắc vui vẻ đắc ý lúc trước không còn nữa, thay vào đó là sự gượng gạo, thậm chí là bực tức.
Con người này, trước sau vẫn không biết cách che giấu cơn phẫn nộ của chính mình.
Trịnh tu nghi ngồi bên cạnh Phùng Diệm Quỳnh tinh ý liền nhanh giọng hỏi han. Thấy Phùng Diệm Quỳnh không có ý trả lời, nàng ta bất mãn hừ lạnh một tiếng, ưỡn thẳng lưng hòng gỡ gạc chút thể diện.
Lại nghe bên cạnh, một thanh âm trong như tiếng suối chảy cất lên:
"Có lẽ đám hạ nhân bên ngoài vụng về lóng ngóng mới khiến chị buồn lòng. Thứ cho em nói một câu thật lòng, hiện giờ an tâm dưỡng thai mới là việc quan trọng nhất. Chị đừng nên vì chút chuyện nhỏ nhoi bên ngoài mà ảnh hưởng đến thai khí."
Lúc này, sắc mặt Phùng Diệm Quỳnh mới trở nên ôn hòa hơn một chút:
"Vẫn là Lê tu dung thấu hiểu đạo lý, cẩn thận chu đáo."
Lê Tuyên Kiều mỉm cười, cúi đầu e lệ.
"Chị có chuyện gì cứ nói với chúng em. Chỉ cần là việc chị giao phó, chúng em nhất định sẽ cố gắng hết lòng." Lại đến Quách Liễu chen vào
Phùng Diệm Quỳnh nhìn thoáng qua nàng ta, cuối cùng cất giọng nhẹ nhàng như tiếng hoàng oanh:
"Vốn cũng không phải việc lớn lao gì. Bản cung nghe nói Nguyễn tiểu thư đã hồi cung, hiện đang cùng bệ hạ trò chuyện ở Phượng Tú uyển."
Đối với đa số những người có mặt ở đây, thông tin vừa nghe được chẳng khác gì sét đánh ngang tai. Ngày Hoàng Lan bỏ đi, bọn họ mừng hơn vớ được vàng, chỉ mong hành động đó chọc giận long tâm, khiến Tư Thành sai truy binh đuổi giết Hoàng Lan. Nguyện cầu không được như ý, bọn họ lại tìm ra một lý do khác để tự an ủi bản thân, mong sao cho đối phương đi luôn đi, đừng có mà trở về nữa.
Thật là ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Nguyễn Hoàng Lan đáng ghét kia sao lại nổi hứng trở về chứ?
Chỉ có Lê Tuyên Kiều vẫn điềm nhiên bình thản, đón nhận tin tức một cách ung dung, cuối cùng mới chịu cất bước cùng đám phi tần đến Phượng Tú uyển diện kiến cố nhân.....
Phượng Tú uyển.
Hoàng Lan ngồi trên ghế đá chạm trổ hình kì lân. Sớm biết "người thú vị" mà Nguyễn Đức Trung nói đến chính là Tư Thành, có đánh chết nàng cũng không chui vào trong kiệu để người ta khênh đến cửa cung.
Giờ thì thảm rồi!
Lần trước bỏ đi không nói một lời, lần này bị bắt về ắt hẳn lành ít dữ nhiều.
Đối diện với nàng, Tư Thành diện mạo tuấn mỹ, phong thái uy nghi không thể nhạt lẫn giữa hàng ngàn hàng vạn người. Hôm nay, hắn khoác trên mình chiếc áo màu hoàng bồ, trước ngực thêu hình rồng, lưng cài đai gấm, đơn giản mà cao quý, đủ khiến người người phải ngưỡng vọng.
Đối diện với hắn, Hoàng Lan có phần gầy gò hơn trước, mái tóc đen nhánh buông xõa xuống bờ vai mảnh dẻ. Nàng không diễm lệ như Phùng Diệm Quỳnh, không kiều mị như Lê Tuyên Kiều, cũng không đằm thắm như Nguyễn Nhã Liên, nhưng lại mang trong mình phong tư tao nhã, duyên dáng, càng nhìn càng đáng yêu. Nàng ngồi đó, bình dị nhưng không bình phàm, chậm rãi tỏa sáng như nụ hoa sen thuần khiết.
"Nguyễn Hoàng Lan!"
Cuối cùng Tư Thành là người phá vỡ không khí im lặng.
"Dạ, bệ hạ." Nàng miễn cưỡng chào lại, trong lòng thầm oán trách Nguyễn Đức Trung đã không nói rõ mọi chuyện với mình: "Không biết bệ hạ triệu tôi vào cung có việc gì không?"
Sắp bắt đầu, sắp bắt đầu rồi đấy. Đặng Phúc ngoài mặt ngoan ngoãn đứng hầu một bên, nhưng trong lòng thì xớn xa xớn xác.
Quả nhiên, chân mày Tư Thành nhíu lại:
"Giỏi cho bốn chữ triệu tôi vào cung! Nguyễn Hoàng Lan, trẫm cho phép nàng xuất cung khi nào hả?"
Nguyễn Đức Trung à, ngay từ đầu ông đã cố tình rồi phải không? Hoàng Lan nén giận trong lòng, cố giữ thái độ bình tĩnh nhất mà nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!