Trong đám đại thần ấy, duy chỉ có một người từ đầu đến cuối đều im lặng, nhưng cái kiểu im lặng của ông ta cũng khá lạ kỳ, từ đầu đến cuối đều nhấp nhổm không yên, thỉnh thoảng có vẻ muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Mọi biểu hiện của Nguyễn Đức Trung đều không qua mắt được Tư Thành. Đợi cho vấn đề cần thương nghị vãn dần, hắn mới hỏi đến đối phương:
"Nguyễn ái khanh, khanh có gì muốn nói phải không?"
Chẳng biết Nguyễn Đức Trung đang nhập tâm suy nghĩ điều gì mà khi nghe gọi đến tên thì giật nảy mình, vội vàng bước tới trước mặt Tư Thành. Ông ta đắn đo một lúc rồi nói:
"Bẩm bệ hạ, những chủ ý của mọi người hôm nay đều rất vi diệu, nếu thực hiện tốt tất sẽ bình ổn được tình hình phương nam. Nhưng trị thủy cần kế lâu dài, Lỗi Giang lại hung hãn thất thường, thần trộm nghĩ nếu chỉ gia cố lại đê điều thôi thì chưa đủ..."
Đám đại thần khó hiểu nhìn nhau. Tuy nói nghị triều phàm là quan tam phẩm trở lên đều được tham dự, nhưng Nguyễn Đức Trung là quan võ, luận về binh pháp thì tinh thông nhưng vấn đề trị thủy lại không phải sở trường. Buổi nghị triều hôm nay, ông ta tham gia đã lạ rồi, giờ còn có vẻ muốn hiến kế, đúng là chuyện khó giải thích!
Nhưng Tư Thành lại không nghĩ như thế. Chủ ý tốt cho giang sơn xã tắc, kẻ có lòng có tâm ắt sẽ nghĩ ra, hà cứ phải phân biệt quan văn hay quan võ? Đinh Liệt chẳng phải cũng vừa lên tiếng đó sao?
"Khanh nói tiếp đi!"
Thấy hoàng thượng có ý lắng nghe, Nguyễn Đức Trung bèn nhất nhất thuật lại cách đào hồ chứa mà thiếu nữ áo trắng đã từng nói tới. Thực ra Nguyễn Đức Trung tới buổi thương nghị lần này là để tấu trình lại những chủ ý của người con gái ấy, nào ngờ cứ mỗi lần định bước ra nêu ý kiến thì y như rằng vấn đề ấy lại được Tư Thành và các quan mang ra thảo luận, Nguyễn Đức Trung cảm thấy bản thân không cần thiết phải lên tiếng nữa, thành ra mới có biểu hiện kỳ cục như vừa nãy.
Nhưng bàn tới bàn lui, sau chót vẫn không có ai bàn tới chuyện hồ chứa, cuối cùng Nguyễn Đức Trung quyết định hiến nốt chủ ý này, ông ta còn đang nghĩ xem nên cắt nghĩa thế nào cho dễ hiểu thì đã bị Tư Thành tinh ý gọi tới.
Chủ ý này vừa được đưa ra, trên dưới bá quan ai nấy đều tấm tắc khen ngợi. Đại Việt là quốc gia thuần nông, lại nhiều sông hồ, lũ lụt thường xuyên xảy ra, gây tổn thất lớn cho lê dân bách tính. Nay nếu đào những hồ chứa đó thì mùa lũ có chỗ tháo nước, mùa khô lại có thể xả nước vào đồng ruộng, lấy lũ nuôi hạn, lấy ngắn nuôi dài, là một biện pháp nhất cử lưỡng tiện. Có mấy viên quan nhân đó còn quay sang bàn luận cách xây đường mương dẫn nước, khi cần thiết sẽ xả bớt nước ra các cửa sông, cửa biển.
Tư Thành ngồi ở trên cao, gương mặt khẽ lộ ra ý cười. Một lúc sau, hắn mới chậm rãi bước xuống rồi ôn tồn nắm tay Nguyễn Đức Trung:
"Đối với việc phòng chống lũ lụt ở các địa phương, đắp đê có tác dụng rất lớn, nhưng ngược lại chúng ta sẽ ở thế bị động, chỉ phòng tránh chứ khó đẩy lui, trong khi đào hồ chứa sẽ chủ động trong việc tháo và cấp nước. Nguyễn Đức Trung, chủ ý này quả thực rất hay!"
Được hoàng thượng khen ngợi, đáng lẽ Nguyễn Đức Trung nên vui mừng mới phải, nhưng đằng này, ông ta chỉ miễn cưỡng cúi đầu, thậm chí biểu hiện còn có phần áy náy. Đinh Liệt là người nhận ra điều này đầu tiên, nhưng lại không tiện hỏi, cuối cùng nhắm mắt coi như không thấy.
Tư Thành nhìn quần thần rồi nói tiếp:
"Các khanh đều lo nghĩ uôn dân, xã tắc, khiến trẫm rất cảm kích. Những ý kiến ngày hôm nay, trẫm sẽ cân nhắc nặng nhẹ mà thực hiện, hy vọng vua tôi chúng ta đồng lòng, chuyện thiên tai ở Thanh Hoa sẽ sớm được khắc phục, con dân Đại Việt sẽ thoát khỏi cảnh khốn khó điêu linh."
Giờ ngọ một khắc, buổi nghị triều mới tan, các quan lục đục kéo nhau ra về.
Thấy Nguyễn Đức Trung vẫn tần ngần ở sân Đan Trì, Tư Thành cũng dừng bước. Không phải hắn không nhìn ra những biểu hiện kỳ quặc của Nguyễn Đức Trung lúc ở điện Kính Thiên, chẳng qua con người này thường ngày bộc trực thẳng thắn, vừa rồi lại hiến được một kế hay, hắn mới không bận tâm suy nghĩ quá nhiều. Nhưng xem ra, đối phương thực sự có gì đó không ổn.
"Nguyễn Đức Trung, sao khanh còn chưa đi?"
Nguyễn Đức Trung giật bắn mình. Ông ta len lén nhìn Tư Thành rồi lí nhí đáp:
"Chuyện hồ chứa mà thần vừa nói..."
Sẵn tâm trạng cao hứng, Tư Thành ngắt lời ông ta:
"Việc này trẫm sẽ ghi nhớ. Khanh đã làm rất tốt."
"Bẩm bệ hạ, những biện pháp đó không phải do thần nghĩ ra."
"Khanh cứ khiêm tốn..."
Đà nói của Tư Thành chợt ngưng lại, sự cao hứng biến mất, thay vào đó là giọng chất vấn lạnh hơn băng:
"Nguyễn Đức Trung, khanh vừa nói gì?"
Biết mình đã chọc giận thiên uy, nhưng đâm lao thì phải theo lao, Nguyễn Đức Trung đành méo mó thú nhận:
"Kì thực thần ngu dốt, nói chuyện bày binh bố trận còn biết, chứ hoàn toàn không có khả năng kiến giải khí tượng thủy văn, càng không thể bày ra phương pháp trị thủy cứu dân. Chủ ý inh này vốn là của người khác. Chẳng qua... chẳng qua vi thần thay mặt người ta đem đến điện Kính Thiên thôi ạ."
Dù chẳng liên quan đến mình nhưng hai thái giám theo hầu vẫn rụng rời đổ đốt, vội vàng bảo nhau quỳ xuống, hô to bốn chữ "bệ hạ bớt giận". Đặng Phúc thì cúi đầu, thầm trách lão họ Nguyễn này to gan lớn mật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!