Có lẽ Nguyễn Đức Trung nói đúng. Đại Việt này, dù là sáu trăm năm trước hay ãi về sau, cũng vẫn là tổ quốc thân yêu của nàng.
Cũng có lẽ Lâm Vũ Linh nói đúng. Trong khắp thiên hạ, vẫn còn có chân tình.....
Hoàng Lan còn chưa đi được bao xa thì cảm phát hiện có người đuổi theo mình. Nàng chậm rãi xoay người lại, kinh ngạc khi nhìn thấy cô gái rách rưới nọ.
Một lần nữa, nàng ta lại quỳ xuống trước mặt Hoàng Lan. Ráng chiều đỏ thẫm in lên một thân hình tiều tụy, run rẩy.
"Tôi từ phương xa lưu lạc đến kinh thành, tứ cố vô thân, thậm chí đến một nơi để che mưa che nắng cũng không có." Người trước mặt nghẹn ngào: "Nếu không gặp được tiểu thư, có lẽ hôm nay tôi đã làm ma không nhà rồi. Có ơn nguyện báo ơn. Xin tiểu thư thu nhận tôi, cho tôi đi theo hầu hạ người, để tôi được báo đáp tấm ân tình này."
Hoàng Lan rất thương cảm trước bộ dạng khổ sở của đối phương nhưng nàng vốn dĩ không nghĩ đến việc giữa đường thu nhận thêm một cô giúp việc, bèn nhẹ nhàng tìm lời an ủi:
"Tôi đã nói rồi, giúp cô là chuyện lương tâm tôi nên làm." Hoàng Lan đỡ nàng kia dậy: "Lời cảm tạ, tôi xin nhận, còn việc dẫn cô đi theo, xin lỗi, tôi không thể. Cô còn cuộc sống tự do của mình, đừng dại dột dùng nó để trả bất cứ món nợ ân nghĩa nào. Việc cô cần làm bây giờ là quay lại tìm người thân của mình, rồi cùng nhau sống một cuộc sống yên bình.
Như vậy tốt hơn..."
Hoàng Lan vừa khuyên giải, vừa mở túi lấy ra ba quan tiền. Người kia há hốc mồm kinh ngạc, trong lúc vô thức đưa tay lên nhận lấy, nhưng rồi chợt cảm thấy xấu hổ, bèn nhất quyết trả lại.
"Tôi không thể nhận thêm ân nghĩa của tiểu thư nữa. Chỉ cầu xin tiểu thư thu nhận tôi."
Hoàng Lan lắc đầu, dứt khoát quay lưng bước đi. Thân mình còn chưa lo nổi, nàng không thể khiến thêm một người phải chịu cảnh chân trời góc bể cùng mình.
Đằng sau càng vang lên tiếng người tha thiết:
"Cầu xin tiểu thư thu nhận nô tì."
Nô tì? Mình còn chưa đồng ý mà!
Giữa đường hiện lên một cảnh tượng kì dị. Một nạn dân trong bộ dạng nhếch nhác đang không ngừng dập đầu và cầu xin một thiếu nữ áo trắng. Không biết mối quan hệ giữa hai người này thế nào, chỉ thấy hành động của người kia vạn phần quyết liệt, như thể nếu đối phương không chịu đáp ứng sở nguyện của nàng ta, nàng ta sẵn sàng dập đầu đến chết.
Hoàng Lan sợ quá, vội chạy đến đỡ nàng ta dậy thì lại bị gạt phăng đi.
"Cầu xin tiểu thư thu nhận nô tì."
Người kia vẫn kiên trì nhắc lại. Trên trán nàng ta, máu đã sắp chảy thành dòng.
Hoàng Lan nhất thời ngây ra như ngỗng, không biết phải xử trí ra sao.
"Cầu xin tiểu thư thu nhận nô tì."
Lời lại vang lên, rõ ràng, khẩn thiết.
Nói đến câu thứ tư, Hoàng Lan thật sự không đành lòng nữa. Nàng ngồi xuống bên cạnh người kia rồi thở dài:
"Nói thật với cô, cô ở kinh thành tứ cố vô thân, tôi cũng không quen biết ai ở nơi này. Cô lưu lạc ngàn dặm đến đây, nhưng ít ra, cô còn có quê hương để trở về, còn tôi, phải đi đến đâu để tìm gia đình mình, tôi cũng không biết. So với cô, tôi thậm chí còn thảm hại hơn rất nhiều. Đi theo một kẻ như tôi sẽ không có tương lai tốt đẹp, cô có biết không?"
Ánh mắt người kia không hề lưỡng lự. Nàng ta cắn răng nói:
"Cực khổ đến mấy nô tì cũng chịu được. Nô tì chỉ mong được ở bên cạnh, sáng chiều chăm sóc cho tiểu thư thôi. Tiểu thư có biết không, ở Đông Kinh này, ngoài tiểu thư ra, không có người thứ hai coi nô tì là một con người..."
Một vài người qua đường không hiểu sự tình, hiếu kỳ vây quanh bọn họ rồi chỉ trỏ không ngớt.
Ở thời đại này, osin trở thành xu hướng nghề nghiệp thời thượng rồi chăng? Hoàng Lan hài hước nghĩ, cuối cùng không biết làm sao, đành miễn cưỡng gật đầu.
Người kia vui sướng đến cuống quýt cả chân tay. Nàng ta hồ hởi chắp tay trước ngực:
"Xin tiểu thư nhận của Lâm Vũ Linh một lạy."
Lâm Vũ Linh. Thì ra người con gái này tên là Lâm Vũ Linh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!