Rất trực tiếp. Rất thẳng thắn. Một người con gái mà đòi bàn về chuyện thiên tai? Ở bên cạnh, Lưu Sở quắc mắt, tỏ vẻ khinh miệt. Phớt lờ hắn, thiếu nữ áo trắng tiếp tục nói:
"Nguyễn đại nhân, trước hết tôi muốn hỏi ngài một câu. Chẳng lẽ đê bao không cản nổi nước sông Lỗi Giang sao?"
"Cô nương ở chốn khuê phòng, có lẽ vì thế mới không biết tình hình đang diễn ra. Ở Thanh Hoa, nhất là vùng hạ lưu sông Lỗi Giang, nhiều đoạn đê đã bị sóng đánh sạt từ thời chiến tranh với nhà Minh, đến nay vẫn chưa khôi phục được."
Nói đến đây, chính Nguyễn Đức Trung cũng cảm thấy ngượng mặt. Chiến tranh với nhà Minh đã kết thúc hơn ba mươi năm, nói đê điều đến nay vẫn chưa thể khắc phục, đúng là chuyện hoang đường! Là do trời thì cao, vua lại ở xa, quan lại địa phương có kẻ tham ô nên mới dẫn đến tình trạng này. Nhưng sau khi cân nhắc kĩ, ông ta quyết định không đem nội tình ra nói với một người con gái như nàng, bèn bưng bít bằng một lý do tạm bợ.
Thiếu nữ áo trắng mỉm cười đính chính:
"Đại nhân nói sai rồi. Chiến tranh với nhà Minh đã trải qua hơn ba mươi năm. Một thời gian dài như vậy, không thể có chuyện đê điều bị phá hỏng chưa thể khôi phục. Thời nào cũng có quan tham, tôi nghĩ mấu chốt chính ở lũ người này."
Không chỉ có vị lão tướng lão luyện, đến chính Lưu Sở cũng giật mình. Chuyện tày trời này mà nàng ta cũng dám nói? Người này định giữa đường giữa chợ đem chuyện quốc sự ra bàn thật sao?
Thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng vẫn tiếp tục tan trong ráng chiều man mác:
"Tôi thiết nghĩ, gia cố lại đê điều ở hạ lưu là điều chắc chắn phải làm, nhưng đồng thời cũng nên xem xét lại phía thượng nguồn. Dòng chảy của Lỗi Giang này so với những con sông khác có điểm bất thường, biết đâu căn nguyên lại xuất phát từ phía thượng nguồn cũng nên. Chỉ khi điều hòa được lưu lượng của Lỗi Giang ở cả hai đầu, cộng thêm tận lực xây dựng đê điều vững chắc mới có thể giảm áp lực vỡ đê.
Nguyễn đại nhân, ngài thấy có đúng không?"
Một lời nói ra, không nhanh không chậm thâu tóm lại vấn đề mấu chốt.
Nguyễn Đức Trung không cười nổi nữa. Ông ta nhìn nàng chăm chăm, trong đáy mắt đan xen những ấn tượng phức tạp.
Chuyện địa lý thủy văn này là nàng ta nghe ai nói?
Mà ở một bên, Lưu Sở cũng bắt đầu nhấp nhổm không yên.
"Cô nương thực sự cho rằng thượng nguồn Lỗi Giang có vấn đề?" Hắn hỏi lại.
Thiếu nữ áo trắng trả lời:
"Chỉ là tôi bạo gan suy đoán thôi, nhưng cũng có thể xảy ra khả năng ấy."
Nguyễn Đức Trung nhấp thêm một ngụm rượu tê hà, cảm thấy tâm trí vô cùng hứng khởi. Ban đầu ông ta còn tưởng người con gái này cùng lắm là đọc qua chút sách vở, chạy đến trước mặt mình nói bừa. Không ngờ sự phân tích của nàng rất rõ ràng, chặt chẽ, lại đụng đến chỗ trọng yếu trong việc trị thủy. Nàng nói đúng, hạ lưu Lỗi Giang thường xuyên vỡ đê, một phần do đám quan cũ đục khoét đã đành, nhưng xét theo khách quan thì quả thực sức nước ở đó quá mạnh.
Thật sự nếu không phải người có kinh nghiệm thì sẽ không thể nghĩ việc này và chuyện thượng nguồn sông lại có liên quan trực tiếp với nhau.
Dĩ nhiên ở đây có một sự hiểu lầm nho nhỏ. Người con gái trước mặt ông ta không phải thần thánh gì, cũng không phải kẻ có trí tuệ thâu tóm vạn dặm, nàng chẳng qua mượn lời của các bản tin thời sự để nói lại cho vị Nguyễn đại nhân đây nghe mà thôi.
Một lúc sau, ông ta ôn tồn đáp:
"Tại hạ tuy kiến thức nông cạn nhưng cũng hiểu được vài phần. Xác thực, nước sông Lỗi Giang hễ gặp mưa lớn là dâng cao, hung dữ như rồng hổ, còn hơn những con sông khác nhiều lần. Triều đình đã nhiều lần cử quan khâm sai xuống xem xét, nhưng lại vô tình bỏ qua thượng nguồn."
Đến lúc này, thiếu nữ áo trắng mới kín đáo thở nhẹ một tiếng. Những lời vừa nói ra thực ra cũng không phải kiến thức cao siêu gì, nhưng người đương thời liệu có tiếp nhận lý lẽ này của nàng không, đó lại là một chuyện khác.
"Cô nương hiểu biết sâu rộng, lại khiêm nhường như vậy, tại hạ tự thấy hổ thẹn không bằng."
Bình sinh Nguyễn Đức Trung rất ít khi mở miệng khen người khác, người được ông ngưỡng mộ, khâm phục lại càng hiếm. Nhưng hôm nay, ông ta phá lệ không biết bao nhiêu lần, bỏi thiếu nữ áo trắng trước mặt hoàn toàn khác xa so với quan niệm cố hữu trong lòng Nguyễn Đức Trung. Mỗi khi nàng cười, mọi người xung quanh đều cảm thấy có ánh nắng dìu dịu tỏa xuống, có gió xuân ấm áp lướt qua, đẹp đẽ thuần khiết vô cùng.
"Ở Đại Việt có hồ chứa nào không?" Thiếu nữ áo trắng lại hỏi.
Nguyễn Đức Trung chau mày. Hồ chứa? Khái niệm này ông ta chưa từng nghe qua.
Người đối diện mỉm cười hài lòng:
"Gọi thế này cho dễ hiểu đi. Xây hồ chứa để xả nước ở các vùng trũng ngập vào đó, dự trữ đến mùa hạn thì lại lấy nước ở đó đem tưới tiêu cho hoa màu..."
Nàng còn chưa nói hết lời, đã nghe tiếng đập bàn cái rầm. Vì quá phấn khích, Nguyễn Đức Trung đứng bật dậy, hào hức vỗ lấy vai nàng, lắc lắc vài cái:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!