Chương 27: Thiếu nữ hiến kế (2)

Hoàng Lan đang ngồi luyện chữ trong tẩm điện thì chợt thấy ánh kiếm lóe lên, kế đó là một luồng hàn khí sắc bén kề ngay bên cổ. Không giật mình, không sợ hãi, nàng liếc mắt qua tấm gương đồng vẫn khéo léo đặt trước mặt, sau đó chậm rãi đặt bút lông xuống:

"Lê ăn trộm, tôi còn tưởng anh không đến."

Biết mình đã bị phát giác, Lê Khải Triều nhíu mày, rồi cũng nhanh như khi ra tay, hắn rút đoản kiếm về, bật cười ha hả:

"Cô lấy đi bức tượng La Hán Ba Tiêu bằng hổ phách mà tôi tâm đắc nhất, thử hỏi tôi có thể không đến đòi lại sao?" Hắn cúi xuống, ghé sát mặt nàng, thanh âm dần chuyển sang loại sắc thái cao hơn, và cũng nguy hiểm hơn: "Một người con gái nhỏ bé cũng dám dùng quỷ kế với tôi, Nguyễn Hoàng Lan, gan cô cũng to đấy! Nói đi, dẫn dụ tôi trở lại hoàng cung nhằm mục đích gì?"

Lần đụng mặt ở Trữ Kim phòng ấy, Lê Khải Triều tỏ ra đặc biệt thích thú với mấy món đồ chế tác từ hổ phách. Hắn chọn tới chọn lui mới chọn ra được một bộ gồm mười tám bức tượng La Hán hổ phách, mỗi tượng cao chừng hai mươi phân, còn nói rằng sẽ đem bảo vật này tặng một người bạn nào đó. Về đến nhà, phát hiện ra trong túi khuyết mất một bức tượng La Hán Ba Tiêu, ban đầu hắn còn tưởng mình khoắng thiếu, nhưng rồi nhớ lại thái độ úp úp mở mở của Hoàng Lan khi đó, hình như còn có vẻ muốn gặp lại hắn, hắn mới hiểu ra chính cô nàng rắc rối này là thủ phạm chôm đồ của mình chứ không ai khác.

Mà người lại ở trong cung. Muốn đòi lại đồ, hắn chỉ còn cách vào cung thêm lần nữa.

"Hổ phách là nhựa hóa thạch của các loài thông cổ, rất hiếm gặp trong dân gian, có thể nói chúng trân quý hơn cả bảo ngọc." Hoàng Lan dửng dưng nói, thần thái chuyên chú như một chuyên gia khảo cổ đang đứng trước bộ xương khủng long hóa thạch: "Dùng hổ phách đúc lên những bức tượng La Hán, hèn chi có người lại coi nó như báu vật..."

"Nguyễn Hoàng Lan, cô muốn chết à?"

Lê Khải Triều trừng mắt dọa nạt. Đối diện với hắn, Hoàng Lan vẫn tỏ ra bình tĩnh. Nàng rót một chén trà, đẩy về phía hắn, ngụ ý mời:

"Nói nhỏ thôi. Hôm ấy anh đi vội quá nên đánh rơi bức tượng, tôi có lòng tốt giữ hộ anh, anh không cảm ơn thì thôi lại còn lớn giọng trách tôi? Đám cung nhân còn ở ngoài kia, anh muốn này lộ ra ngoài hay sao?"

Một câu này đã đánh đúng vào tâm lý ưa sĩ diện của Lê Khải Triều. Hắn lập tức ngậm mồm lại. Dù sao, sự hiện diện của hắn ở nơi này cũng không được quang minh chính đại cho lắm.

"Vậy bức tượng ấy giờ ở đâu? Trả lại nó cho tôi!" Hắn không chờ được nữa, đề nghị thẳng thừng.

"Lê Khải Triều, hôm nay anh đã đến đây, cũng coi như là khách của Nhữ Hiên các." Hoàng Lan chìa tay ra trước mặt, cử chỉ mời cực kì tao nhã: "Ngồi xuống uống chén trà trước đã. Yên tâm đi, anh đã từng giúp tôi một lần, tôi sẽ không bán rẻ anh đâu."

Nàng càng điềm đạm bình tĩnh, Lê Khải Triều càng tức sôi máu. Nói trắng ra, hắn là một kẻ ăn trộm đến nơi này đòi lại chiến lợi phẩm của mình. Hoàng cung cứ hai canh giờ lại giao ca một lần, thứ hắn thiếu chính là thời gian.

"Trà nước miễn đi." Hắn nổi cáu.

Người trước mặt vẫn thong dong:

"Anh có thấy hôm nay thời tiết đẹp không? Ban ngày nắng không quá gay gắt, tối lại có gió nhẹ, sao trên trời..."

Lê Khải Triều dụi dụi mắt để nhìn lại cho rõ. Nghề trộm cắp phải mắt tinh tai thính, coi như hắn không nhận nhầm người.

Vậy nàng ta bị đứt vài dây thần kinh? Hay là trong thứ trà kia có bỏ độc dược? Lê Khải Triều bắt đầu nghi ngờ.

"Cô chán sống rồi à?"

Lê Khải Triều dứt lời, đoản kiếm lại nâng lên. Đối diện với luồng hàn khí có thể đoạt mạng người bất cứ lúc nào ấy, Hoàng Lan vẫn điềm tĩnh, lạnh nhạt như trước. Đôi mắt nàng bình lặng như nước, xoáy chặt vào thanh đoản kiếm trên tay Lê Khải Triều.

Một hồi lâu sau, nàng chậm rãi mở miệng:

"Vào hoàng cung giết người, anh thực sự muốn đối đầu với Dực Thánh quân?"

Điều nàng vừa nói, hắn không sợ, nhưng cũng chưa bao giờ quên.

Bốn mắt chạm nhau, chờ đợi...

Cũng không biết sau đó bao lâu, đoản kiếm đột ngột thu về. Biết dọa dẫm không có tác dụng, Lê Khải Triều đành phất cờ trắng đầu hàng.

"Thôi được rồi. Tôi nài nỉ cô đấy, Nguyễn tiểu thư, làm ơn trả bức tượng đó lại cho tôi đi, có được không? Bộ tượng La Hán hổ phách đó là bảo vật độc nhất vô nhị trên đời, giờ mà thiếu đi một bức thì..."

Xong! Ai lên tiếng yêu cầu trước, coi như kẻ đó thua.

Lúc này, Hoàng Lan mới chấm dứt trò câu giờ. Nàng đặt chén trà xuống, tươi cười như gió xuân:

"Dù sao bức tượng đó cũng không phải của tôi, trả lại cho anh cũng không khó. Nhưng có đi có lại mới toại lòng nhau, Nguyễn Hoàng Lan tôi có một việc nhỏ muốn nhờ đến sự giúp đỡ của anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!