Chương 26: Thiếu nữ hiến kế (1)

Có thể bệ hạ đã quên, nhưng thần nữ vẫn nhớ rất rõ vụ án yêu xà ngày ấy. Bắt Nguyễn tiểu thư lựa chọn giữa lương tri và sinh tồn, một việc như thế, bệ hạ vẫn muốn làm? Hơn nữa, tính tình Nguyễn tiểu thư ưa phiêu du tự tại, nàng ấy tuy có ơn với hoàng thất, nhưng trước sau cũng không phải phi tử của bệ hạ. Một người như thế, bệ hạ lấy gì để ràng buộc?

...

Từ ngày Phùng Diệm Quỳnh được phong phi, cung Thụy Đức lúc nào cũng đông đúc, nhộn nhịp.

Đi tới đi lui quanh chiếc bàn dài phủ gấm đỏ, Bạch Yên đang làm công tác phân loại tặng phẩm. Bởi vì Phùng Diệm Quỳnh là người đầu tiên được phong phi, thế nên người tranh thủ đến lấy lòng nàng ta nhiều hơn đi trảy hội.

"Bẩm lệnh bà, Trịnh tu nghi dâng tặng một đôi trâm cẩm tú."

Phùng Diệm Quỳnh đang khoan khoái ngả lưng trên trường kỉ, hài lòng phẩy tay một cái, ra hiệu cho Bạch Yên cứ tiếp tục công việc.

"Nguyễn tài nhân mang đến một bình gốm Bát Tràng."

Người giản dị, lễ vật cũng thật tầm thường. Bạch Yên lén nhìn đến Phùng Diệm Quỳnh, thấy đối phương cũng hờ hững như không.

"Quách tuyên vinh dâng tặng linh chi nghìn năm. Bùi mỹ nhân dâng tặng một viên hắc hải minh châu (ngọc trai đen). Đỗ lương nhân dâng tặng..."

Kiểm kê, thông báo cả canh giờ, số lễ vật mới giảm đi một nửa. Phùng Diệm Quỳnh vẫn nằm trên trường kỉ, dung nhan yêu kiều lộng lẫy, tấm lụa mỏng khoác qua vai phiêu dật như nước.

"Còn Lê Tuyên Kiều?"

Nửa ngày sau, thanh âm trong trẻo như ngọc mới cất lên. Bạch Yên vỗ trán nhớ lại, sau đó cúi đầu đáp:

"Hồi bẩm lệnh bà, Lê tu dung vẫn chưa mang lễ vật đến."

Phùng Diệm Quỳnh cười nhẹ. Kể từ sau ngày nàng ta ban tặng vòng bạc, đối phương liền đóng cửa cung, không ra khỏi Diêu Tú viện một bước.

"Không đến cũng tốt, coi như da mặt cô ta không dày như ta tưởng."

"Lệnh bà inh, Lê tu dung sao có thể là đối thủ của lệnh bà."

Thấy Phùng Diệm Quỳnh đang vui vẻ đắc ý, Bạch Yên cũng thuận đà tát nước theo mưa. Quả nhiên, đối phương nở nụ cười hài lòng:

"Muốn đấu với bản cung? Cô ta dựa vào cái gì? Gia thế? Mỹ mạo? Hay tài năng? Nếu biết thân biết phận, bản cung sẽ để cô ta yên ổn làm một tu dung nho nhỏ đến suốt đời. Còn nếu cô ta muốn chết, bản cung sẽ cho cô ta được toại nguyện."

Phùng Diệm Quỳnh chậm rãi đi đến bên cạnh đống lễ vật, thuận tay nhấc vài món lên ngắm nghía, vẻ mặt càng lúc càng đắc ý. Trong tiềm thức của nàng ta, chỉ có người xinh đẹp như mình, tài mạo như mình mới đủ tư cách bước lên ngôi vị hoàng hậu. Hạng người như Lê Tuyên Kiều, Nguyễn Nhã Liên, vĩnh viễn chỉ là cỏ rác hèn mạt dưới chân...

Ánh mắt Phùng Diệm Quỳnh dừng lại bên cạnh một cuộn giấy nhỏ màu vàng. Lật giở ra, hóa ra đó là bức tranh vẽ một đôi chim uyên ương.

Rực rỡ sống động, nhẹ nhàng uyển chuyển, lại có phần thanh nhã thoát tục...

Bức họa này rất có tự hồn.

"Bạch Yên, bức họa này là của ai mang đến?"

Bạch Yên xem lại danh sách rồi đáp:

"Hồi bẩm lệnh bà, đây là lễ vật của Hạ tiệp dư."

Hạ tiệp dư? Phùng Diệm Quỳnh suy nghĩ hồi lâu vẫn không nhớ được người này. Nàng ta chỉ biết đến một tiệp dư họ Triệu, mà người đó giờ đã là ma dưới a tì địa ngục.

"Hạ tiệp dư thường ngày sống trong Triều Dương uyển, nô tì cũng chưa gặp qua lần nào." Bạch Yên tiếp tục giải thích: "Nhưng nghe đồn người này mỹ hơn người, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, tình cờ gặp mặt bệ hạ trong Đồng Cúc đài một lần liền được sắc phong thành tiệp dư."

Tình cờ gặp mặt? Khóe miệng Phùng Diệm Quỳnh hơi nhấc lên. Trong cung từ khi nào có chuyện tình cờ? Nếu Hạ tiệp dư này gặp được hoàng thượng chỉ là tình cờ, Phùng Diệm Quỳnh tình nguyện giảm hẳn hai năm tuổi thọ.

Mỹ mạo hơn người, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành... xem ra có những người bắt đầu không muốn chờ đợi rồi.

Nghĩ ngợi một lúc, Phùng Diệm Quỳnh nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!