Chương 25: Rắn báo oán (4).

Hoàng Lan yên lặng, chú mục lắng nghe.

"Cũng may tiên đế không phải người hồ đồ. Ngài nghe lời can ngăn của Ức Trai tiên sinh và một người thiếp, thái hậu mới thoát được một kiếp nạn. Không lâu sau, ở Dục Khánh tự (2), thái hậu hạ sinh tiểu hoàng tử, chính là bệ hạ bây giờ."

Ức Trai tiên sinh? Ngô Chi Lan đang nói tới Nguyễn Trãi? Hoàng Lan không kìm được bèn thở dài một tiếng. Hóa ra mười mấy năm trước là thời đại Nguyễn Trãi sống. Nhưng bây giờ Nguyễn Trãi vẫn chưa được minh oan, trong mắt người đương thời, ông vẫn là một kẻ phản nghịch giết vua. Hoàng Lan chỉ hy vọng Tư Thành không để ý đến việc nàng lỡ lời lần trước, không thì to tội thật rồi!

"Cô sao vậy?" Ngô Chi Lan dừng lại hỏi.

"Không sao." Hoàng Lan lắc đầu: "Chỉ là nhớ đến một vài việc thôi. Cô kể tiếp đi."

Ngô Chi Lan tiếp tục nói:

"Cũng trong thời gian này, Đại Việt xảy ra một chuyện kinh thiên động địa. Tiên đế đến Chí Linh duyệt võ, trên đường về có ghé thăm Ức Trai tiên sinh. Khi ấy bên cạnh ngài còn có người tiểu thiếp của ông ấy, từng làm Lễ nghi học sĩ, tên gọi Nguyễn Thị Lộ. Nào ngờ đêm đó tiên đế đột ngột băng hà. Triều đình tra xét vụ việc, nhanh chóng khép cả nhà tiên sinh vào tội phản nghịch giết vua, tru di tam tộc. Không đầy một tháng sau, án trảm được thi hành.

Ngày xử án, nghe đồn rằng cuồng phong nổi lên, mây trên trời chuyển thành màu đỏ rực như máu, cuồn cuộn, vần vũ mãi không ngừng."

Vụ án mà Ngô Chi Lan đang kể chính là Lệ Chi viên, vụ án oan nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử Việt Nam, nguyên nhân dẫn tới việc công thần Nguyễn Trãi bị tru di tam tộc. Trong lòng Hoàng Lan chợt xuất hiện một cảm xúc khó tả, có gì đó bâng khuâng, lại xót xa không nói thành lời. Nàng biết mình đang chạm tay vào lịch sử vô hình.

"Tất nhiên người thiếp tên Nguyễn Thị Lộ cũng không thoát hỏi kết cục chung. Nhưng sau khi thị Lộ chết, trong dân gian liền lưu truyền một truyền thuyết kì lạ. Người ta nói rằng cha của tiên sinh là ông Nguyễn Phi Khanh lúc phát cỏ làm vườn đã vô tình giết chết một đàn rắn. Buổi tối, ông ngồi đọc sách, có một con rắn bò trên xà nhà, nhỏ xuống một giọt máu đỏ thẫm, thấm qua ba lớp giấy. Tương truyền máu thấm qua ba lớp giấy, ứng với rắn báo oán ba đời họ Nguyễn.

Con rắn đó chính là Nguyễn Thị Lộ, kiếp này tìm đến họ Nguyễn, khiến cả họ tộc phải chịu án tru di tam tộc. Khi thù riêng đã trả, Nguyễn Thị Lộ lại hóa thân trở lại thành rắn, biến mất ở bờ sông. Không một ai chứng thực truyền thuyết này. Nhưng kể từ đó, mọi người đều coi Nguyễn Thị Lộ là hiện thân của yêu xà."

Hoàng Lan vô tình liên tưởng lại câu chuyện mà Tư Thành đã kể ở Thanh Phục khu. Giờ nàng đã hiểu những người cứu mạng Tư Thành trong lời kể ấy là ai.

Họ chính là Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ, hai con người không hề vô danh trong lịch sử dân tộc.

Rồi nàng chợt nhận ra điều gì đó không hợp lý.

"Nói như vậy, lý do bệ hạ muốn làm sáng tỏ chuyện yêu xà không đơn giản chỉ vì muốn trừ yêu diệt quỷ." Hoàng Lan đánh bạo nói ra quan điểm của mình: "Kì thực, người muốn chứng minh trên thế gian này không tồn tại yêu xà, càng không có chuyện Nguyễn Thị Lộ là xà tinh báo oán, để xoa dịu miệng lưỡi thế gian, cho vong linh người quá cố có thể thanh thản phần nào?"

Ngô Chi Lan gật đầu. Không phải ai cũng đủ tinh ý để nhận ra được điểm mấu chốt này. Xem ra lời đồn không sai, Nguyễn tiểu thư này cũng không phải hữu danh vô thực.

"Tuy chưa lần nào bệ hạ nói ra, nhưng tôi trộm thấy người vẫn vì vụ án ấy mà canh cánh trong lòng. Thái hậu là cô của tôi, tôi tự nhiên đối với tội thần giết vua ấy cũng có vài ba phần thương cảm. Nếu không có họ liều mạng che chở, thái hậu và bệ hạ chắc chắn sẽ không có ngày hôm nay."

Ngay lúc này, đối diện với vẻ mặt thương tâm của Ngô Chi Lan, Hoàng Lan chỉ hận không thể nói rõ mọi chuyện, rằng ngày Nguyễn Trãi được giải oan sẽ không còn xa nữa. Chỉ vì muốn che giấu bí mật của bản thân mình nên nàng tạm thời không thể nói ra.

"Người tốt sẽ được báo đáp. Chi Lan, cô cứ yên tâm, lịch sử nhất định sẽ trả lại công bằng cho họ."

Đáp lại sự chân thành của nàng, Ngô Chi Lan gượng cười, từ sâu trong khóe mắt lộ ra sự ôn hòa trầm ấm. Nàng ta cũng chỉ mong như thế.

Rồi Hoàng Lan chợt nhớ ra điều gì đó, nàng vội vàng hỏi lại:

"Khoan đã. Cô vừa nói bệ hạ chính là hoàng tử mà năm ấy Ức Trai tiên sinh đã cứu?"

"Tất nhiên, chuyện này mọi người đều biết, tôi không nói dối cô."

Hoàng Lan tuy không học hành đến nơi đến chốn, nhưng nàng cũng không phải kẻ mù tịt về lịch sử. Một thời gian dài theo các đoàn du lịch, Hoàng Lan đã chắp nối cho bản thân một vốn kiến thức nhất định, hơn nữa chùa Huy Văn đối với nàng cũng không phải địa điểm xa lạ. Vị hoàng tử được Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ che chở năm ấy...

Chính là vua Lê Thánh Tông!

...

Nếu hắn chính là vị vua vĩ đại ấy, vậy nhân vật lịch sử nàng đang sắm vai rốt cuộc là ai?

Dưới ánh trăng vằng vặc, Hoàng Lan không kìm được lòng tự hỏi một câu. Có tiếng sáo trúc từ xa vẳng lại, mềm mại như kéo lụa, nhịp nhàng như rót trà, rót lên từng viên ngói từng khóm cỏ trong hoàng cung. Tiếng sáo này tuy khoan khoái vô ưu nhưng dường như giấu bên trong ngàn vạn cô độc, không lạnh mà giá buốt. Đêm khuya thanh vắng, là ai cất lên khúc nhạc đầy tâm tư này?

Nàng ngả đầu vào cột đình, bề ngoài như đang lắng nghe tiếng sáo, tận sâu trong thâm tâm lại muốn đem hết thảy những gì đang xảy ra trước mắt mà đập vỡ, mà chôn vùi, mà thiêu đốt thành tro bụi.

"Tiểu thư, nô tì vừa nghe được tin từ Đan Ngọc các."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!