Chương 24: Rắn báo oán (3).

Lúc ấy ở tiểu đình, chẳng phải Triệu Bảo Khánh đã tôn kính nhắc đến Phùng Diệm Quỳnh sao?

Muốn người ta không biết, tốt nhất mình đừng làm. Hoàng Lan bất giác cười nhạt một tiếng. Dù biết chính vị chiêu nghi cao cao tại thượng kia là kẻ giật dây Triệu Bảo Khánh, nàng vẫn không động vào đối phương. Sợ ư? Hoàng Lan không sợ. Dù sao nàng cũng từng chạm tay vào cái chết một lần. Một kẻ thân cô thế cô như nàng có gì mà phải sợ? Thiếu chứng cứ ư? Càng không khó. Nếu cố gắng, nàng tin mình sẽ tìm ra chứng cứ luận tội Phùng Diệm Quỳnh. Vậy lý do vì đâu?

Không muốn đuổi cùng giết tận. Tóm lại vẫn là sáu chữ này.

Phùng Diệm Quỳnh bình sinh tài mạo hơn người. Nàng ta có lý do để tự mãn, có lý do để mong chờ kẻ khác tôn sùng. Mà một kẻ tự mãn thường rất thiếu kiên nhẫn. Năm lần bảy lượt ra tay với Hoàng Lan, năm lần bảy lượt Phùng Diệm Quỳnh tự chuốc lấy tổn thất. Tấm da rắn hôm nay không hề mang ý nghĩa phản kích. Nó là lời nhắc nhở của Hoàng Lan dành cho Phùng Diệm Quỳnh. Nàng hy vọng đối phương sớm tỉnh ngộ, sớm gạt bỏ được sự đố kị không đáng có trong lòng mình.

Cơ hội quay đầu, nàng chỉ cho Phùng Diệm Quỳnh thêm một lần này nữa thôi. Nếu Phùng Diệm Quỳnh vẫn muốn tiếp tục gây sóng gió, thứ chờ đợi nàng ta ở phía trước chính là bão tố, đến khi ấy, e là chẳng cần Hoàng Lan thì cũng sẽ có không ít người sẵn sàng dồn Phùng Diệm Quỳnh vào chỗ chết.

Nhữ Hiên các đã hiện lên phía trước. Nguyệt Hằng tiến lên mở cửa. Hai chủ tớ cùng bước vào khoảng sân rộng. Vắng lặng và yên bình.

"Tiểu thư."

"..."

"Tiểu thư."

Hoàng Lan như chợt tỉnh, đã thấy bản thân ngồi xuống ghế từ lúc nào. Phải rồi, vừa nãy nàng suy nghĩ nhập tâm quá.

"Đêm về khuya thường hay có sương lạnh, dễ sinh phong hàn, cô nên vào trong nghỉ ngơi vẫn hơn."

Nàng kéo tay Nguyệt Hằng ngồi xuống cùng mình, ôn hòa nhìn cung nữ trước mặt. Nàng ta vẫn còn rất trẻ, mắt to tròn đen nhánh, làn da trắng mịn, môi căng mọng như nụ đào mùa xuân. Tuy không thể xếp vào hàng mỹ nhân nhưng Nguyệt Hằng cũng là một tiểu cô nương hoạt bát đáng yêu.

"Nguyệt Hằng, năm nay cô bao nhiêu tuổi?"

"Thưa tiểu thư, nô tì mười sáu tuổi."

"Mười sáu tuổi, nếu ở hiện tại cô sẽ đang học phổ thông, sẽ thỏa thích vui chơi cùng đám bạn, vô lo vô nghĩ." Hoàng Lan âm thầm nhận xét.

"Tiểu thư nói gì vậy, nô tì nghe không hiểu?"

Hoàng Lan giật nảy mình.

"À không, ta chỉ đang nghĩ một người như em phải vào cung làm cung nữ, thân bất do kỉ, đúng là rất đáng tiếc."

"Gia đình nô tì làm ăn sa sút, nô tì bị bán làm người hầu cho tiểu thiếp của Lệ Đức hầu, sau đó theo chân người ta vào cung. Khi bệ hạ lên ngôi, chúng nô tì vẫn còn trẻ tuổi nên tiếp tục được giữ lại trong cung." Nguyệt Hằng hồi tưởng lại quãng thời gian trước kia, khi ấy nàng ta còn là một cô bé vô tư hồn nhiên. Một ngày nọ, cha nàng ta vì làm ăn sa sút mà thắt cổ tự vẫn, mẹ cả dẫn nàng ta bán cho phủ của Lê Nghi Dân.

Hầu hạ người tiểu thiếp họ Trịnh được ít lâu, Lê Nghi Dân binh biến chiếm ngôi, nàng theo chân chủ nhân vào cung. Sau một phen nhật đổi nguyệt dời, các lão thần phò tá Bình Nguyên vương lên ngôi, ngai vàng một lần nữa đổi chủ, Nguyệt Hằng là cung nữ của Lệ Đức hầu, tưởng sẽ không thoát khỏi họa sát thân, may mắn thay tân đế và thái hậu đều là người nhân từ, không bạc bẽo hạ nhân cựu hoàng mà vẫn giữ nàng ta ở lại trong cung.

Nhớ lại chuyện cũ, Nguyệt Hằng hạ giọng:

"Nay được hầu hạ tiểu thư, nô tì đã mãn nguyện rồi."

Hoàng Lan mỉm cười, vuốt tóc Nguyệt Hằng. Nha đầu này đúng là ngốc, làm ôsin không công mà cũng nói mãn nguyện.

Nguyệt Hằng lại nghĩ Nguyễn tiểu thư không tin lời mình, vội vàng nói tiếp:

"Nô tì nói thật đấy. Trước khi đến làm việc ở Thanh Phục khu, nô tì có từng hầu hạ qua mấy vị tài nhân, kể cả Triệu tiệp dư đó, nhưng không ai đối xử với chúng nô tì tốt như tiểu thư. Tiểu thư không kiêu ngạo tự đắc, luôn luôn bao dung giúp đỡ chúng nô tì. Đời này kiếp này, nô tì chỉ muốn mãi là Nguyệt Hằng theo hầu tiểu thư thôi."

"Ngốc ạ." Hoàng Lan bật cười: "Tôi coi cô như cô gái, mấy lời này đừng bao giờ nhắc lại nữa. Việc hôm nay, tôi còn nợ cô một lời cảm ơn. Nếu cô không can đảm đứng ra trước mặt bệ hạ làm chứng việc tôi không biết chữ, chỉ e rằng tôi cũng không có cách lật ngược tình thế nhanh như vậy."

"Đều là tiểu thư thông minh mới nghĩ ra đối sách, nô tì chỉ đứng bên cạnh góp mấy lời thôi."

Nguyệt Hằng vừa nói vừa nhún vai, ánh mắt hấp háy phản chiếu ánh sao trời. Hoàng Lan không nhịn được cười một tiếng.

Một đêm ngon giấc.....

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Lan còn đang say mộng đẹp thì bị lôi xềnh xệch ra khỏi giường. Nàng mơ hồ thấy mình rửa mặt, chải đầu, dùng điểm tâm trong chưa đầy một khắc. Một khắc sau, nàng đã ngoan ngoãn ngồi trước thư án như một con cún con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!