Chương 23: Rắn báo oán (2).

"Dù sao số tiền này cũng không sạch sẽ gì. Hay là bệ hạ đem nó đi mua lương thực mà chia cho dân nghèo. Tuy rằng không đáng bao nhiêu nhưng tôi tin nó cũng giúp đỡ dân chúng được phần nào."

Hoàng Lan khiêm tốn đề xuất, không ngờ tới Tư Thành và Ngô Chi Lan đều nhìn mình như quái vật!

Là vua một nước, Tư Thành có phải người thiếu tiền không? Đương nhiên là không. Suýt chút nữa Tư Thành đã bật cười, nhưng đứng trước một Hoàng Lan nhiệt tình quá mức, phản ứng duy nhất của hắn là đưa tay ra đón lấy tập ngân phiếu.

Còn suy nghĩ của Hoàng Lan lại đơn giản hơn rất nhiều. Nàng ở trong cung, cơm no áo ấm, căn bản không cần dùng đến tiền bạc. Nếu đã không dùng đến, chi bằng đem nó đi làm chút việc thiện, tích đức cho bản thân vẫn hơn.....

Hậu cung canh hai, Đan Ngọc các cửa đóng then cài.

Sương lạnh từ khe cửa kín đáo lọt vào tẩm điện. Ánh trăng mờ ảo càng khiến khung cảnh thêm quỷ dị.

Tiếng mõ từ đâu vọng lại. Phùng Diệm Quỳnh thở dài một tiếng rồi bật dậy. Mái tóc đen mượt như dòng suối phủ hờ qua bờ vai trắng nõn. Bộ váy ngủ mỏng manh không che được vẻ xuân sắc mê mị lòng người.

Bạch Yên thấy chủ nhân mình tỉnh giấc, vội vàng chạy đến bên đầu giường.

"Lệnh bà... người lại bị mất ngủ ạ?"

Mười ngày Tư Thành không đến Đan Ngọc các cũng mười ngày Phùng Diệm Quỳnh ngủ không tròn giấc. Nàng ta đã phải dùng rất nhiều bột ngọc trai để che đi quầng thâm nơi viền mắt.

"Đêm nay ồn ào quá!"

Phùng Diệm Quỳnh nói xong liền vùng vằng bước xuống giường. Bạch Yên đưa tay đón lấy, chu đáo dìu nàng ta ra phòng ngoài.

Tẩm điện mờ mờ ánh nến.

Chén trà trong tay Phùng Diệm Quỳnh rơi xuống đất. Chỉ một giây sau, Bạch Yên cũng nhận ra căn nguyên của sự kinh hoảng ấy.

Da rắn... là một tấm da rắn nằm chỏng chơ bên cạnh bức hoành phi! Xanh xám bùng nhùng, loang lổ đến kì dị.

Chỉ một phút sau, cung nhân ở Đan Ngọc các tập trung không thiếu một ai.

"Đinh Toàn, thế này là thế nào?" Năm ngón tay của Phùng Diệm Quỳnh bấu chặt vào vạt áo, huyết sắc cơ hồ đã mất hết: "Sao lại có thứ này trong tẩm điện của ta?"

Thái giám tên Đinh Toàn run rẩy quỳ phục dưới đất:

"Hồi bẩm lệnh bà... chuyện này... chuyện này nô tài cũng không rõ. Rõ ràng lúc tối nô tài còn quét dọn cẩn thận..."

Mấy ngày nay, chuyện trong cung có yêu xà hóa thân đã khiến nhiều người thấp thỏm không yên. Kẻ vững tim thì kiên nhẫn chờ đợi. Người nhát dạ thì đóng cửa cung cả ngày, thậm chí còn lén lút mang theo bùa trừ yêu. Chỉ khi đám người Triệu Bảo Khánh bị lật tẩy, sự căng thẳng ấy cơ chừng mới bị phá vỡ. Vậy mà giờ bên trong Đan Ngọc các lại tiếp tục xuất hiện tấm da rắn này. Chuyện này là sao? Mồ hôi vã ra như tắm, Đinh Toàn thực sự không biết tai ương này từ đâu rơi xuống.

Y rất sợ, rất sợ cơn thịnh nộ của Phùng chiêu nghi trút xuống đầu mình.

Đan Ngọc các chìm vào yên lặng.

"Hay là chúng ta đi báo cho Đặng tổng quản, nhờ ngài ấy điều tra lại chuyện này?" Cung nữ Mai Hoa nhẹ giọng đề nghị.

Mai Hoa vừa nói xong, lập tức cảm thấy một bên má đau rát. Theo đà cú tát như trời giáng của Phùng Diệm Quỳnh, cung nữ tội nghiệp ấy ngã nhào xuống đất.

"Việc của Đan Ngọc các, ta còn chưa lên tiếng, khi nào đến lượt ngươi quyết định!" Phùng Diệm Quỳnh nghiến răng nói.

Biết mình lỡ lời, Mai Hoa cuống quýt cầu xin tha mạng.

Sắc mặt Phùng Diệm Quỳnh vặn vẹo trong giây lát. Vẫn đứng hầu một bên, Bạch Yên cúi đầu càng sâu.

Một lúc sau, thanh âm nhàn nhạt mới từ từ buông xuống:

"Chỉ là một đống phế vật bình thường, không cần thiết phải kinh động đến thánh giá. Còn nữa, nếu để ta biết được kẻ nào ở Đan Ngọc các đem chuyện này dị nghị ra bên ngoài, bôi nhọ thanh danh của ta, ta sẽ lấy mạng kẻ đó. Giờ mau dọn thứ rác rưởi này đi, đừng để chướng mắt ta."

Hóa ra Phùng chiêu nghi cũng sợ bị liên lụy. Đám cung nhân nghĩ thầm trong bụng, kín đáo thở nhẹ một hơi, nhanh chân dọn dẹp tấm da rắn không còn một dấu vết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!