Dù Nguyễn Hoàng Lan tôi chỉ là một kẻ thân cô thế cô, không danh phận, không địa vị, bất đắc dĩ mới ở lại trong cung, trước sau không hề có ý định cùng các cô tranh đoạt, nhưng cũng tuyệt đối không cho phép ai đem oan nghiệt đến giá họa lên đầu mình, cô hiểu chứ?
...
Để đề phòng tà thuật phát sinh, Hoàng Lan bị giam giữ ở biệt phòng trong lãnh cung.
Chiều hôm ấy, Vương Văn Lãng phụng chỉ đến Nhữ Hiên các làm lễ trừ tà. Nước phép vẩy như mưa xuân. Đồ tế lễ bày ra không biết bao nhiêu mà kể. Tẩm viện nhỏ trong cung Vĩnh Ninh vô tình biến thành nơi quỷ dị từ đó.
Nhưng Hoàng Lan nào phải người dễ dàng giơ mặt ra cho kẻ khác tát vào. Ngày đầu tiên nàng bị bắt giữ, lãnh cung đã trải qua một phen nháo loạn không yên. Nàng giằng co với cung nữ, chống lại thị vệ canh cửa, thậm chí còn cướp kiếm của một thị vệ để "mở đường máu" đi tìm Tư Thành nói lý lẽ. Thị vệ không dám làm tổn thương nàng, vì đến bây giờ án vẫn chưa tuyên, nàng vẫn là Nguyễn tiểu thư đã cứu đương kim thái hậu một mạng.
Chật vật mãi, bọn họ mới đem nàng trở lại được biệt phòng.
"Thả tôi, các người mau thả tôi ra! Tôi muốn ra ngoài, ta muốn giải thích với bệ hạ..."
Tưởng như thanh âm phát ra từ biệt phòng ấy đủ sức vọng đến tận điện Bảo Quang.
Nguyễn Hoàng Lan hiền hòa, cẩn trọng của ngày thường đã không còn nữa, thay vào đó là một con người hoàn toàn khác: cương liệt, dữ dội, thậm chí có phần điêu ngoa. Đám thị vệ nghe nàng gào thét đến inh tai nhức óc, đến khi không nhịn được nữa đành phải bẩm báo lên trên. Tư Thành ngồi phê duyệt tấu chương, nghe thị vệ báo lại thì giận lắm, liền cử Vương Văn Lãng đến áp chế tù nhân trong lãnh cung. Chẳng biết Vương Văn Lãng giở bản lĩnh gì mà tối hôm ấy, Hoàng Lan mới thôi lải nhải, thôi dọa dẫm.
Lãnh cung tạm thời yên ổn.
Có lẽ bùa trừ yêu của Vương Văn Lãng đã phát huy linh lực thần kì. Sang đến ngày thứ hai, Hoàng Lan đã hoàn toàn thay đổi. Đám thị vệ kháo nhau rằng họ thấy nàng ngồi im lìm như một bức tượng, thần thái tĩnh lặng, thậm chí đến mi mắt cũng không lay động. Cả người nàng giống như không còn hô hấp, không còn cảm xúc, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn dải ánh sáng chiếu chênh chếch từ ô cửa sổ trên cao.
Nàng ngồi đó, hệt như một vị chân nhân tĩnh tâm nơi cửa phật, hoặc cũng có thể là loài yêu quái tu luyện ngàn năm sắp đăng đàn chuyển cốt. Nàng trầm kha, đạm mạc như sương tuyết, lại đẹp đến mê mị lòng người.
Đến buổi chiều, từ biệt phòng vọng ra thanh âm nhàn nhạt. Thanh âm đó, chỉ đơn giản là một lời nguyền rủa.
Lời nguyền rủa của yêu xà.......
Trong hậu cung luôn luôn tồn tại bí mật và cũng có những bí mật không được phép tồn tại. Hình ảnh Hoàng Lan ngồi bế quan tu luyện trong lãnh cung chẳng mấy chốc đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, âm thầm gieo rắc vào lòng người một ám ảnh kinh hoàng. Rồi khi nàng buông lời oán thán, nguyền rủa, đám cung tần mĩ nữ đã từng cười nhạo nàng nay đâm ra nửa mừng nửa sợ. Họ mừng vì đối phương sắp bị xử tội chết. Còn sợ, chính là sợ đêm tối yêu xà Võ thị sẽ hóa phép đến bên giường ngủ để phá rối, trả thù.
Ai bảo Nguyễn thị lại làm ra bộ dạng yêu ma, mị quỷ đến thế...
Phùng Diệm Quỳnh và Lê Tuyên Kiều vẫn không có động tĩnh, hàng ngày ở trong tẩm cung hái hoa chơi đàn, coi như mọi lời đồn đại ấy đều không liên quan đến mình.
Chỉ có duy nhất Tư Thành lại khác. Hắn lại không thể quên được ánh mắt điềm tĩnh và tự tin lúc Hoàng Lan bước ra khỏi Nhữ Hiên các. Nàng muốn tự minh oan, hắn đã cho nàng ba ngày, và kết quả hắn muốn nhận được không phải như thế này. Suy nghĩ nửa ngày, Tư Thành ra lệnh cho hình bộ phải tìm thêm chứng cứ xác đáng, bằng không, tuyệt đối không được hồ đồ xử oan người vô tội.
Ai cũng biết, người bị kết tội là ma quỷ hóa thân sẽ phải chịu những hình phạt còn đau đớn hơn so với việc bị đày xuống mười tám tầng địa ngục.
Hậu cung lại truyền tai nhau, hoàng thượng vì thương hoa tiếc ngọc, vẫn có lòng lưu giữ yêu xà.....
Sáng sớm ngày thứ ba, người ta dẫn giải Hoàng Lan lên công đường hình bộ. Hình bộ thượng thư muốn đích thân thẩm vấn nàng.
Ngồi trong Diêu Tú viện, Lê Tuyên Kiều nở nụ cười như có như không. Kết quả thế nào, đối với nàng ta cũng là chuyện tốt không mất tiền.....
Phạm nhân đã bị đưa đi, thị vệ vốn được phái đến canh giữ biệt phòng cũng bị điều động đi nơi khác, lãnh cung trở lại sự vắng vẻ và hoang phế cố hữu. Cỏ nhóc mọc đầy sân, rêu xanh phủ kín những bức tường.
Cánh cửa gỗ lâu ngày mục nát bị đẩy sang một bên. Một người vượt qua khoảng sân rộng và loang lổ, tìm đến một căn phòng mới hai ngày trước còn huyên náo không thôi. Không gian trong phòng u tĩnh đến rợn người, hơi ẩm từ những hốc tường phủ đầy rêu mốc và phân gián dễ khiến người ta buồn nôn. Cố gắng kìm nén cảm giác ghê tởm, nàng ta tìm đến chỗ kê chiếc giường đơn, nhẹ nhàng vén chăn lên, kín đáo đặt vật nhỏ ấy vào bên dưới lớp đệm cũ.
"Triệu tiệp dư, cô đến thăm tôi sao?"
Trong không gian yên ắng, một thanh âm cô độc và quen thuộc vang lên.
Triệu Bảo Khánh theo bản năng quay lưng lại, đã thấy Hoàng Lan đứng trước cửa phòng từ lúc nào. Nàng mặc một bộ váy màu hồng thêu hình hoa cúc dây bằng chỉ kim tuyến, tóc vấn cao rồi cài lại bằng một cây trâm mộc thanh nhã. Triệu Bảo Khánh tâm thần chấn động, lắp bắp kinh hãi:
"Nguyễn... Nguyễn Hoàng Lan, sao cô lại ở đây? Chẳng phải cô đã bị dẫn giải lên hình bộ..."
Hoàng Lan đủng đỉnh ngồi xuống ghế, không cười mà nói:
"Tôi giữa đường quên đồ nên trở về lấy. Thế nào, việc này có gì đáng ngạc nhiên ư? Ngược lại, tôi không biết Triệu tiệp dư cũng có nhã hứng đến thăm lãnh cung đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!