(Những mảnh kí ức đau thương hiện về, hệt như từng nhát dao cứa vào tim đau nhói. Phùng Thục Giang thảng thốt nhìn theo Trường Giang, rõ ràng nàng ta đang gọi cậu, nhưng lời thốt ra lại là tên của người tử tù năm ấy.
Đình Huy...)
...
Việc Liên tiệp dư gặp gỡ hoàng thượng ở Liên đài chẳng thể giấu được mọi người. Ngày hôm sau, chúng phi lũ lượt kéo đến Lãm Nguyệt cư, có người vì muốn kết thân với Nguyễn Nhã Liên, có kẻ lại muốn thông qua nàng ta để tranh thủ cảm tình của hoàng thượng. Nhưng mặc do dụng tâm của bọn họ là gì, Nguyễn Nhã Liên đều vờ như không nghe không biết, từ đầu đến cuối chỉ giữ thái độ cung kính đúng mực, cuối cùng cũng đuổi khéo được cả tá người đi.
Chiều đông nhạt nắng. Tấm bình phong bị đẩy sang một bên. Từ phía sau bình phong, một người bước ra rồi lẳng lặng ngồi xuống ghế, ánh mắt phảng phất sương tuyết, để mặc cho mái tóc đen nhánh xõa dài trên tà áo màu tím huyền hoặc.
Thực ra Phùng Thục Giang đến Lãm Nguyệt cư sớm nhất nhưng chỉ đứng tránh sau bình phong, không lộ mặt trò chuyện cùng mọi người. Nguyễn Nhã Liên biết tính tình nàng ta lãnh đạm cổ quái nên cũng ngại góp ý, hơn nữa, người nên đến cũng đã đến, có những chuyện Nguyễn Nhã Liên muốn nói rõ ràng với Phùng Thục Giang.
Nhưng Nguyễn Nhã Liên còn chưa kịp nói gì thì Phùng Thục Giang đã lên tiếng trước:
"Chắc tiệp dư cũng biết Ngọc tiệp dư là ai rồi phải không?"
Nguyễn Nhã Liên chột dạ, theo bản năng định lắc đầu phủ nhận, nhưng khi nhìn vào ánh mắt sâu thăm thẳm của Phùng Thục Giang, nàng ta hiểu rằng mình có phủ nhận cũng vô ích. Không như đám người Lê Tuyên Kiều chỉ dám đoán già đoán non, Phùng Thục Giang đã biết chân tướng thực sự.
"Lương nhân... biết chuyện này từ khi nào?"
Phùng Thục Giang nâng chén trà lên rồi hỏi lại:
"Hậu cung này rộng lớn như vậy, chẳng lẽ cô cho rằng không có nổi một chỗ cho ta trú mưa hay sao?"
Nguyễn Nhã Liên nghe mà tái mặt.
Lúc Phùng Diệm Quỳnh đột nhiên biến mất khỏi Đan Ngọc các, nơi đầu tiên Nguyễn Nhã Liên nghĩ đến chính là Vĩnh Hà điện. Dẫu sao trong mắt thế gian, Phùng Diệm Quỳnh và Phùng Thục Giang cũng là chị em một nhà, để tìm kiếm một Phùng Diệm Quỳnh đang mất tích, còn nơi nào thích hợp hơn Vĩnh Hà điện của Phùng Thục Giang? Ngặt nỗi Phùng Thục Giang vốn sống khép kín, Nguyễn Nhã Liên muốn tìm một lí do để đến Vĩnh Hà điện mà không khiến người ta nghi ngờ là rất khó, may sao đúng lúc ấy Vĩnh Hà điện truyền ra tin tức Phùng lương nhân dầm mưa cảm lạnh, không ai đoái hoài. Cầu còn không được, Nguyễn Nhã Liên liền mượn cớ đến chăm sóc nàng ta để tiện bề thăm dò tung tích của Phùng Diệm Quỳnh.
Nguyễn Nhã Liên đã hiểu ra. Việc nàng ta đến Vĩnh Hà điện đã bị Phùng Thục Giang nhìn thấu, không những nhìn thấu, chính Phùng Thục Giang đã âm thầm mở rộng cửa đón nàng ta bước vào...
"Ta là một kẻ đã bị hậu cung này quên lãng. Kẻ có lòng nghĩ đến ta, trước nhất cũng phải là kẻ đặt Phùng Diệm Quỳnh trong lòng. Ta chỉ hoàn thành tâm nguyện giúp cô mà thôi. Nếu như lúc đến Vĩnh Hà điện cô bớt ngó nghiêng đi một chút, có lẽ ta sẽ tin cô không liên quạn đến chuyện này."
Phùng Thục Giang là vậy. Nàng ta luôn biết cách sắp đặt mồi nhử hoàn hảo để đối phương tình nguyện sa chân, tuy rằng dụng ý của việc lần này không sâu xa như khi nàng ta đối phó với Phùng Diệm Quỳnh.
"Xin lỗi cô, Phùng lương nhân. Ta thực tình không có ý coi thường cô đâu." Nguyễn Nhã Liên ái ngại cúi đầu. Cho dù kẻ cuối cùng bị xoay chuyển là nàng ta nhưng ý nghĩ bản thân đã từng lợi dụng Phùng Thục Giang vẫn khiến nàng ta tự ghê tởm: "Ngọc tiệp dư thần trí hỗn loạn, thai nhi trong bụng nàng ấy vẫn chưa định rõ còn hay mất, dù sao cũng là cốt nhục của bệ hạ, ta không thể khoanh tay thấy chết không cứu..."
Bộ dạng khẩn khoản nhận lỗi của Nguyễn Nhã Liên suýt nữa đã chọc cười Phùng Thục Giang. Sao nàng ta không biết Nguyễn Nhã Liên không có ý xấu chứ? Là bất đắc dĩ nên có thể cảm thông. Nếu Nguyễn Nhã Liên có dụng tâm khác, chỉ e nàng ta đã chẳng yên ổn mà đứng đây nữa rồi.
"Ta chỉ muốn biết chân tướng, không phải đang trách cô, cô giải thích nhiều như vậy làm gì?"
Thanh âm của Phùng Thục Giang rất nhẹ và trầm, khiến người khác không nghe ra sự tức giận ẩn trong đó, hoặc cũng có thể, nàng ta không hề tức giận.
Sự lạnh nhạt hờ hững của Phùng Thục Giang càng khiến Nguyễn Nhã Liên thêm lẫn lộn. Nguyễn Nhã Liên nhập vương phủ cùng lúc với chị em Phùng Diệm Quỳnh. Trong ấn tượng của nàng ta, vị lương nhân họ Phùng này tuy trầm lặng nhưng chưa bao giờ mờ nhạt, càng chẳng hiểu vì sao, nàng ta rất thích y phục màu tím, mặc nhiều đến nỗi mỗi lần xuất hiện trở thành một lần ám ảnh.
Người như thế, chỉ một ánh mắt đã nhìn thấu dụng tâm của nàng ta, biết tất cả nhưng lại thờ ơ, giống như mọi chuyện chẳng liên quan đến mình...
Không. Nguyễn Nhã Liên không tin!
"Thục Giang, ta biết chị em hai người có khúc mắc, nhưng dù sao tiểu hoàng tử cũng là cháu cô, hứa với ta, đừng làm gì tổn hại đến đứa trẻ được không?"
Phùng Thục Giang không ngờ Nguyễn Nhã Liên lại nói như vậy. Nàng ta hạ chén trà xuống và nhìn sâu vào khuôn mặt thuần khiết như trăng rằm.
"Cô cho rằng ta nhất định sẽ hại đứa bé đó?"
Nguyễn Nhã Liên cắn răng đáp:
"Ngọc tiệp dư luôn ỷ thế làm càn, nhưng chưa một lần nàng ta nhắc đến cô trước mặt mọi người."
Phùng Diệm Quỳnh khinh ghét chị gái của mình là điều mọi người đều biết, nhưng Nguyễn Nhã Liên không tin lí do Phùng Thục Giang xa lánh Đan Ngọc các cũng đơn giản như vậy. Con người này yêu hận quá phức tạp. Mà điều Nguyễn Nhã Liên sợ nhất chính là Phùng Thục Giang biết chân tướng rồi sẽ ghét lây sang con trẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!