Thôi kệ, đến đâu hay đến đấy vậy. Lê Tư Thành cũng không phải người không biết nói đạo lý. Hoàng Lan càng không tin trong hậu cung này ai cũng có bản lĩnh một tay che trời!
Khi tư tưởng đã thông suốt, nàng miễn cưỡng nói:
"Tôi biết mọi người đều nóng lòng muốn tra chân tướng. Cung kính không bằng tuân lệnh, Vương đạo sĩ, Liêu công công, mời hai vị cứ tự nhiên. Chỉ có điều..." Giọng nàng hơi đanh lại, chuyển thành ngữ điệu không mấy hòa nhã: "Nếu không tra ra thứ gì, khi ấy đừng trách Nguyễn Hoàng Lan này không khách sáo!"
Lời cuối cùng này là nàng dành cho Vương Văn Lãng. Không biết kẻ này tự tin cao đến đâu, chỉ thấy hắn tủm tỉm mỉm cười.
Rồi Vương Văn Lãng đứng giữa phòng và làm một động tác rất kì lạ. Hắn nhắm nghiền mắt, đưa hai tay lên cao, đầu lắc lư dữ dội, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Có yêu khí! Có yêu khí!". Liêu Phong nghi hoặc đến lay lay bả vai hắn, vẫn không thấy hắn phản ứng gì, chỉ điên cuồng lắc giật một hồi, bộ dạng quái đản hệt như kẻ phê thuốc lắc. Không chỉ riêng gì những người đến tra xét, ngay cả kẻ dưới trong Nhữ Hiên các cũng cả kinh. Bọn họ xám mặt nhìn nhau. Không ai dám nói một lời.
Chừng vài phút sau, thần trí của Vương Văn Lãng mới trở lại bình thường. Hắn đảo mắt một vòng, cuối cùng trầm giọng nói:
"Bần đạo cảm nhận thấy yêu khí tụ lại tại một điểm, sáu thước về hướng nam."
Bàn tay Hoàng Lan càng nắm chặt hơn. Phía nam sáu thước, chính là giường ngủ của nàng.
Người ta lôi từ đầu giường ra một chiếc hộp gỗ màu nâu đỏ. Liêu Phong nhìn chiếc hộp, rồi hỏi Hoàng Lan:
"Nguyễn tiểu thư có biết chiếc hộp này chứ?"
Dù muốn phủ nhận cũng không thể, Hoàng Lan đành đáp:
"Tôi dùng nó để đựng một chút vật dụng cá nhân."
Vật dụng cá nhân mà nàng nói, đều là những tờ giấy mà nàng dùng để tập viết chữ. Những ngày nhàn rỗi ở Nhữ Hiên các, nàng đều mang giấy mực ra nhờ Nguyệt Hằng dạy chữ. Cảm giác mù chữ chưa bao giờ dễ chịu. Dù bị lạc đến nhầm thời đại, nàng cũng không muốn làm một người lạc hậu. Thế nên mỗi tối trước khi đi ngủ, nàng đều kiên trì học thuộc thêm hai mươi chữ. Khi nào buồn ngủ, nàng sẽ cất những trang giấy mình đang đọc vào chiếc hộp gỗ tử đàn rồi để luôn ở bên gối.
Bí mật nho nhỏ này chỉ có nàng và Nguyệt Hằng biết. Mà nàng tin Nguyệt Hằng sẽ không bao giờ bán đứng mình.
"Tiểu thư đựng vật gì trong này?"
Liêu Phong vẫn kiên trì gặn hỏi. Chủ tớ Hoàng Lan liếc nhìn nhau, cả hai đều bất giác lắc đầu. Việc nàng không biết chữ là một bí mật không vẻ vang gì. Trong Nhữ Hiên các, ngoài Nguyệt Hằng ra, chưa có người thứ ba biết bí mật này.
"Chỉ là mấy tờ giấy tầm thường thôi."
Có thể nói Liêu Phong là một kẻ tận tụy và nhiệt tình thái quá. Y lập tức ra lệnh thái giám mở chiếc hộp ra. Hoàng Lan còn chưa kịp ngăn cản bọn họ thì khi nhìn vào bên trong, nàng giật mình lùi lại một bước.
Bên trong hộp không phải là giấy mực mà là những hình nhân nhỏ làm bằng gỗ, điêu khắc công phu tỉ mỉ. Những hình nhân này có miệng dài, mắt đỏ, chân tay vặn vẹo ra đủ loại tư thế, càng nhìn càng đáng sợ. Vương Văn Lãng tiến lại gần, cầm một hình nhân lên, tiện tay lật lại đằng sau, phát hiện thấy sau lưng mỗi hình nhân đều có khắc chữ. Hắn mặt đỏ tai tía, kinh hô lên một tiếng, lập tức đem cả hộp gỗ quăng xuống đất. Đám hình nhân lăn lóc mỗi chiếc một nơi, có chiếc chạm vào chân một cung nữ.
Cung nữ này sợ hãi chạy ra xa rồi khóc thét lên.
"Yêu xà!" Cây phất trần chỉ vào mặt Hoàng Lan. Vương Văn Lãng cao giọng quát: "Ngươi dám giở trò mưu ma chước quỷ, nhập cung hãm hại thái hậu cùng bệ hạ. Có Vương Văn Lãng ta ở đây, để xem ngươi chạy đâu cho thoát?"
Mưu ma chước quỷ? Còn không biết ai đang giở mưu ma chước quỷ? Hoàng Lan tiến lại gần chỗ mấy hình nhân trên mặt đất, nhìn những chữ cái khác trên lưng mỗi hình nhân. Bỏ qua đám người trước mặt, nàng hai tay cầm hai hình nhân, hỏi nhỏ Nguyệt Hằng:
"Trên này viết những gì?"
Vốn chữ Nôm nàng học được vẫn rất sơ sài.
"Tiểu thư, trên này viết đều là..." Bị Hoàng Lan thúc ép quá, Nguyệt Hằng kinh hãi trả lời: "Là tên húy của bệ hạ và một số vị phi tần khác..."
Người cổ đại có thuật dùng hình nhân để trù yểm kẻ khác. Đùng nói đối tượng bị trù yểm là vua chúa, chỉ cần một người bình thường thôi cũng đủ để khép ngươi vào tội chém đầu rồi. Hoàng Lan vẫn biết sự tồn tại của mình trong cung là cái gai trong mắt nhiều người. Nhưng nàng không muốn tin lại có kẻ hận mình đến mức thiết hạ cạm bẫy độc ác như vậy.
"Yêu xà, ngươi còn không..."
"Những thứ này không phải của tôi!"
Nàng cắt ngang lời Vương Văn Lãng. Chỉ là lời giải thích đơn thuần, âm vực cũng rất đỗi bình thường, nhưng không hiểu sao lại khiến Vương Văn Lãng ớn lạnh sống lưng. Sau phút trấn định, hắn cười nhạt:
"Quỷ quái lộng hành lại còn lươn lẹo biện minh. Ngươi lừa được người phàm, nhưng không lừa được bần đạo đâu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!